Thứ Sáu, 8 tháng 1, 2016

Viết cho anh người em đã từng dành trọn yêu thương

Thời gian cứ thế mà trôi đi ngoảnh mặt lại mà đã 2 năm qua đi rồi, em đã có một cuộc sống mới tốt hơn và một cách nhìn cuộc sống khác đi. Những gì anh dạy em, em vẫn luôn ghi nhớ trong lòng rằng đừng nhìn cuộc sống bằng con mắt của bản thân hãy luôn nhìn bằng con mắt của người khác để biết mình phải làm gì để không khiến ai đó phật lòng.

Chỉ còn vài ngày nữa là tới sinh nhật của anh rồi, em cũng chẳng biết tại sao mình lại muốn viết cho anh nữa. Chúng mình đã xa nhau lâu rồi, em cũng không còn nhớ đến anh nhiều nữa. Nhưng em vẫn nhớ ngày sinh nhật của anh vẫn muốn viết cho anh một cái gì đó và mong rằng những dòng thư này mong anh sẽ đọc nó. Sẽ không phải một lá thư than vãn hay trách móc gì anh cả chỉ là bất chợt em nhớ đến anh người em đã từng giành trọn cả tình yêu của những năm tháng đầu đời.

Tình yêu em dành cho anh là chân thật và anh cũng như vậy, có nhiều người ganh tỵ với tình cảm mà anh dành cho em. Nó lớn lao và chân thành, trên thế giới này chắc không có ai bằng anh cả. Yêu anh và tất nhiên như bao cô gái khác em cũng muôn muốn chuyện tình của chúng mình sẽ đến một cái tương lai xa hơn cái gọi là tình yêu. Chẳng ai muốn phải khép lại một cuộc tình khi nó còn đang dang dở phải không anh. Vậy mà em đành phải chọn cách rời xa tình yêu mà em dành trọn tất cả chân thành.

Trước khi yêu anh em cũng đã biết trước được tình cảm của chúng mình sẽ gặp nhiều trắc trở nhưng em không ngờ có những điều trắc trở lại khó vượt qua đến thế. Nhưng không có khổ đau thì làm sao mà có được hạnh phúc phải không anh. Hạnh phúc mà em nhận được, em bằng lòng đánh đổi tất cả. Nhưng em và anh lại chẳng đến được với nhau. Mẹ anh không thích em, anh có biết khi đó em như thế nào không, cả thế giới với em như bị sụp đổ hoàn toàn. Anh vẫn vậy luôn động viên an ủi em và tìm cách thuyết phục mẹ anh. Nhưng rồi áp lực gia đình quá lớn khiến em phải chọn cách xa rời anh. Thật sự em không muốn như vậy đâu anh à. Nhưng em không muốn anh mang tội bất hiếu với bố mẹ. Em chọn cách chạy trốn chứ không muốn làm khổ anh. Cuộc sống đâu phải lúc nào cũng vẹn toàn đâu anh nhỉ. Đôi khi phải đánh đổi bằng thứ đáng quý nhất để có được thứ mình muốn.


Rồi ngày đó cũng đến ngày mà anh nói sẽ làm đám cưới với một ai đó. Em buồn lắm anh có biết không? Người em yêu sẽ không còn thuộc về em nữa, Anh đã là của ai kia mất rồi. Em chợt buồn cho thân phận của mình, Em chẳng biết phải làm gì khi nghe anh báo tin đó nữa. Chỉ mong sao anh được hạnh phúc với người con gái đó.

Nhưng cuộc sống mà phải không anh đâu ai có thể nói trước được điều gì đâu. Chỉ mới đây vài tháng thôi em được tin anh hủy bỏ đám cưới. Tự hỏi anh vì sao? Tại sao quyết định đến với nhau rồi lại từ bỏ hả anh. Em muốn hỏi anh thật nhiều nhưng lại sợ anh buồn. Lúc này anh cần người để trò truyện lắm nhỉ nhưng em thì chỉ biết im lặng theo dõi từng dòng status của anh trên facebok. Nó đã khác đi rất nhiều, tâm trạng anh buồn anh chán nản nhưng vẫn là anh của ngày nào kiên cường dù có chuyện gì xảy ra.

Mạnh mẽ lên anh nhé! Em cũng không biết phải nói gì nữa cả. Em đã quen dần với việc từng ngày từng ngày quên đi anh. Quên việc anh bị đau dạ dày phải kiêng rượu và kiêng đồ cay, quên việc anh thích ăn hủ tiếu, quên việc anh thích ghi chép vào quyển sổ nhỏ và quên luôn cả ngày sinh nhật anh. Quên đi ánh mắt đượm buồn và nụ cười ấm áp của anh. Quên cả những nếp nhăn ở đuôi mắt khi anh cười tít mắt lại cái kiểu cười lúc nào cũng làm cho em cảm thấy thật dễ chịu.

Sẽ đến cái ngày em quên mọi thứ, khi mà cái em nhớ đến sẽ chỉ còn là cảm giác chứ không phải là anh. Hoặc có chăng là nghĩ đến anh nhưng sẽ thật an nhiên và bình thản. Và ngày đó em sẽ lại viết nhưng không phải cho anh mà là cho một ngày thôi nhớ!

Thứ Năm, 7 tháng 1, 2016

Câu chuyện: Cụ già ven đường

Trên một con đường mòn người ta đang làm đường dở, xe cộ đi lại đông nghịt, những giờ cao điểm đôi khi còn chẳng thấy người vì khói bụi ấy thế mà bên vệ đường, vẫn có một ông cụ nom cũng phải trên tám mươi, cụ ngồi úp mặt xuống trên cánh tay phải chỉ để "xin ăn".

Nói là xin ăn nhưng thực ra ai cho gì thì lấy đó,có khi là mấy đồng tiền lẻ, ổ bánh mỳ không, cái bánh bao...Tôi chẳng biết cụ ngồi đó từ bao lâu rồi, tôi chỉ biết khi tôi đi làm qua đó đã thấy cụ ngồi đó rất lâu rồi, nghe mấy bà hàng nước quanh đó bảo cụ ngồi "ăn xin' ở chỗ đó cũng vài năm nay rồi, sáng sớm khoảng tầm hơn sáu giờ sáng là cụ đã ra ngồi chẳng quản trời lạnh hay trời nắng, có hôm trời mưa cụ vẫn vẫn mặc cái áo mưa mỏng rồi lại ra ngồi đấy . Nghe đến đó lòng tôi như thắt lại, tim tôi như ai bóp nghẹt. Tôi bỗng nhớ đến những cuộc nhậu của những người giàu có nơi tôi đnag làm thêm cùng đám bạn của họ, họi gọi những món đắt tiền có khi tiêu tốn cả chục triệu ấy thế mà nơi mô đất ven vệ đường lại có một con người hằng ngày vẫn lầm lũi ngồi đó chỉ đợi ai đi qua cho mình vài đồng tiền lẻ đãvui lắm rồi. Hai khung cảnh đối lập của hai tầng lớp càng làm tôi thêm chua xót, tôi thấy thương cụ, thương cả chính tôi- những người nghèo khó.

Mỗi buổi sáng đi qua, tôi thấy cụ ngồi đó từ bao giờ, có khi trong chiếc nón rách đã có vài đồng tiền lẻ ai đi qua bỏ vào nhưng nhiều lần tôi chẳng thấy có đồng tiền nào trong chiếc nón rách, chẳng biết mỗi ngày cụ ngồi đó kiếm được bao nhiêu tiền nữa ?

Chỗ cụ ngồi là một mô đất cao người ta đắp lên để ngăn nước, con đường trước mặt cụ toàn là khói bụi của xe cộ, , người cụ gầy gò lúc nào cũng đội một chiếc mũ len đã tuột vài sợi chỉ sờn cũ kỹ, trước mặt cụ là chiếc nón lá rách vành. Cụ ngồi đấy , mặt cúi gằm xuống úp vào cánh tay còn lại đang giữ khư khư chiếc nón rách kia, chẳng biết là vì cụ mệt hay vì khói bụi mà cụ phải cúi mặt xuống như thế.

Giữa khói bụi mù mịt, cụ vẫn ngồi đấy, miệng cụ lúc nào cũng lẩm bẩm câu nói "làm ơn cho tôi ít đồng lẻ", khuôn mặt vẫn cúi gầm với đầy vẻ mệt mỏi...Tôi nghe người ta bảo nghèo thế thôi nhưng cụ lành lắm, có lần ngồi cả ngày được có hơn chục ngàn tiền lẻ nhưng thấy thằng bé tàn tật bán vé số đi qua, cụ cũng chẳng ngần ngại mua giúp nó tờ vé số. Có phải sống trong cùng cảnh nghèo người ta mới thấy cần phải yêu thương nhau nhiều hơn không ?

Rồi những bữa trưa chỉ là một ổ bánh mỳ không dầy tạm bợ hay là gói xôi đã mua từ lúc sáng sớm, tất cả chỉ cần nghĩ đến thôi là mắt tôi đã nhòe đi. Trên cuộc đời này sao lại có những con người đáng thương đến như thế. Tôi của nhiều năm sau nữa liệu có bị bỏ rơi trong lớp khói bụi mù mịt như ông cụ ven vệ đường này không ? Tôi bước thật vội đi qua chỗ ông cụ ngồi trong lòng không sao hết liên tưởng đến hình ảnh ấy.

Nếu như tôi không đi qua đoạn đường này liệu tôi có bao giờ biết đến một ông cụ vẫn ngày ngày ngồi bên vệ đường trong cái dáng vẻ mệt mỏi hốc hác chỉ mong kiếm được vài đồng tiền lẻ, liệu tôi có nghĩ về một tương lai mù mịt để cố gắng cho một ngày mai.

Trên khuôn mặt gầy hốc hác đôi khi lại ngước lên nhìn người qua đường rồi lại nhìn xuống chiếc nón lá rách khuôn mặt ông cụ lại thêm phần sầu não. Người đi đường mỗi lúc một đông hơn, họ chẳng có ai để ý đến ông cụ bên vệ đường trong chiếc áo len màu xanh dương đã đổi màu, ai cũng vội vã vội vã để chẳng thể nhận ra một con người nữa đang lầm lũi trong màn khói bụi của sự vô tâm đến lạnh người.

Lâu lâu lại có vài người từ quán ăn bước ra, họ ăn mặc những bộ quần áo đắt tiền, họ để lại những đồng tiền lẻ gửi xe thừa vào chiếc nón trước mặt ông cụ. Khuôn mặt già nua héo úa vui mừng, vội ngước lên nhìn người vừa đặt vào trong chiếc nón của mình vài đồng tiền lẻ rồi lẩm bẩm gì đó hình như là cảm ơn thì phải. Nhìn vào ánh mắt ông cụ lúc đó, tôi biết ông biết ơn lắm cái người vừa cho mình những đồng tiền thừa của họ, rồi cụ vội vàng nhặt những đồng tiền trước mặt vuốt thật thẳng bỏ vào trong túi áo, rồi lại cúi mặt xuống như lúc trước.

Những cơn gió lạnh mùa đông như táp thẳng vào mặt tôi đến lạnh toát ấy thế mà ông cụ vẫn ngồi co ro trên mô đất cao trong chiếc áo len cũ, nhìn hình ảnh đó làm cho tôi mỗi lần đi qua, tôi chỉ muốn chạy thật nhanh vì tôi sợ nếu tôi đi chậm lại sống mũi tôi sẽ cay cay rồi có giot nước mắt mặn chát sẽ chảy dài trên đôi gò má tôi và tôi sẽ yếu lòng mất. Tôi bỗng thấy mình vô dụng quá.

Ngày mai, nghe đài báo gió mùa đông bắc về, một tiếng thở dài khe khẽ tôi chợt nghĩ "ngày mai cụ còn ngồi đấy không?".

Thứ Tư, 6 tháng 1, 2016

Chông chênh!

Người đàn bà bạc phần. Anh mất cách nay hai tuần, bỏ chị và thằng Cu chưa đầy 6 tháng.
Cái chòi cũ nát nằm bơ vơ giữa đồng nước mênh mông. Hai ngày nay mưa không ngớt. Mưa rớt lộp độp lộp độp trên nóc lá; ếch nhái, muôn trùng kêu rinh ran; tiếng quạ quang quác lúc đều đều, lúc hỗn loạn. Mấy cột kèo cứ xiu qua, vẹo lại như muốn đổ sập. Giữa khuya, sấm chớp liên hồi đốt cháy cả nền trời đen nghẹt. Thằng Cu sợ khóc thét. Chị lồm cồm trở dậy, vén mớ tóc rồi bù qua phía sau vai. Sốt nặng lắm, chị thở không ra hơi, nghe tưng tức ở lồng ngực, hai mí mắt tưởng bị nướng quíu chặt vào nhau. Thều thào:

"Ồ, ồ, nín đi con, mẹ thương, mẹ thương nghe. Ầu ơ, ví dầu..."

Thằng Cu vừa ngủ lại là chị ngã người liền xuống phản đánh phịch, lấy hơi lên rồi thiếp đi. Trong giấc ngủ mê chị vẫn chập chờn nghe tiếng con khóc. Mà, chị dậy có nổi đâu.
Xong đêm, trời sáng muộn, nắng hửng gắt rọi qua cái lổ dột trên nóc chiếu thằng xuống mặt, nheo nheo, chị lại nghe tiếng con khóc, ồn quá, chắc là nó đói. Gồng hết sức, chị ngồi dậy, mồ hôi mồ kê xâm xấp. Vỗ hoài mà nó không chịu nín, hồi đứng lên, bước lủi thủi xuống mé sàn, tay khoát nước lia lịa rửa mặt, vén cái áo ỉ òm lau sơ. Nhà mất đàn ông, nghèo, bệnh. Hai bầu vú của chị xẹp lép, người kham khổ dòm tội. Không có đủ sữa con bú, mấy ngày nay chị chỉ biết chắc nước cơm cho nó uống đỡ. Tiền đâu mà mua sữa thêm, với lại, giữa cái đồng nước bao la mưa gió bão bùng làm sao mà tìm được miếng sữa, chợ xa, cơm gạo còn khó. Chị chưa biết tính thế nào. Trong chái bếp, cái khạp nhỏ xíu còn đúng ba lon gạo. Chị cầu trời xế chiều khỏe lại đặng đi giăng lưới, có cá đổi lấy đồ ăn, nằm vầy hoài chết đói.

Người đàn bà bạc phần. Anh mất cách nay hai tuần, bỏ chị và thằng Cu chưa đầy 6 tháng. Hai người lấy nhau ba năm mới có con. Mấy mùa trước anh len trâu với đám thằng Bảy, không biết mâu thuẫn kiểu gì mà mùa này anh bỏ. Rồi, ở nhà đi giăng lưới bắt cá kiếm sống qua ngày. Một phần cũng vì chị mới sanh em bé, anh không yên tâm bỏ hai mẹ con ở nhà. Nhìn bề ngoài chị không được đẹp, tật ở môi, nhưng bù lại rất hiền và đảm đang, anh yêu chị ở cái tính đó. Có con hai người càng quấn quýt. Người ta nói dân len trâu bậy bạ, đi tới đâu gặp gái đẹp là đè ra phành phạch, hại đời biết bao nhiêu cô. Riêng anh chỉ nghĩ đến vợ con ở nhà. Chị hiểu tính nên không bao giờ phải bận lòng. Có nghèo nhưng vui. Vậy mà, vào cái đêm hôm ấy, vẫn công việc đi gỡ lưới, anh nằm lại mãi mãi trong dòng nước lũ không tìm thấy xác. Chị chỉ kịp nhìn thấy lóe lên một tia sáng quật vào phía gốc cây khô đằng xa, âm thanh điếc tai làm cho chị điếng người, mùi khét nghẹt. Chóc, tất cả chìm vào mịt lặng, mưa bắt đầu nặng hạt. Quá nhanh, chị chưa kịp định hồn, chết trân một lúc. Rồi chị gào lên, thằng Cu sợ quá quấy la. Tiếng khóc át đi tiếng mưa, át cả tiếng sấm, chị không kêu, chỉ gào và gào. Kêu ai nghe? Chị lao xuồng ra ngoài, quờ quờ cây sào dưới nước, nước nặng quằn, chị bỏ luôn cây sào, nhảy ủm xuống. Lặng ngụp một hồi kiệt sức phải ngoi dậy. Cái xuồng nước vô đang từ từ chìm nghỉm, bất lực chị trút hơi bơi thẳng vào bờ để mặc nó chìm.

Bước lên sàn, mình mẫy ướt nhẹp,da trắng bệt vì lạnh, chị ngồi một chổ run như sấy, để thằng Cu quấy khóc tự nãy giờ. Không hiểu nó khóc vì nó biết ba nó chết hay vì cái gì mà dữ dội. Chị như mất hồn vào cõi khác, mắt nhìn chăm chăm về phía gốc cây trong tối, lâu lâu chớp sáng, cành nó lại hiện ra rõ mồn một như cánh tay chồng chị đang giơ lên cố níu. Chị ngồi như vậy cho tới sáng, nước mắt không chảy nổi. Thằng Cu khóc mệt rồi ngủ thiếp luôn.

Sáng, chị lọ mọ ra vớt xuồng. Người đàn bà chống xuồng đi kiếm xác chồng. Hai tuần rtôi, mùi khét nghẹt vẫn xồng xộc trong mũi chị mà chẳng tìm ra xác anh. Đành bỏ cuộc. Chị yếu quá, dầm mưa suốt nên mắc sốt.

Ai giúp chị đây? Xung quanh không có gì ngoài nước và nước. À, còn mấy cái cây chết đuối trụi lũi. Lúc mang bầu thằng Cu, hai vợ chồng cũng bàn nhau chuyện vô bờ. Ở ngoài này nguy hiểm quá. Ngặt nỗi không đi len, không có tiền. Anh biểu chị ráng, qua mùa lũ này anh đi xin việc, chắt mót rồi vô đó mua nhà, tính đường cho thằng Cu đi học chữ. Hai vợ chồng có còn bà con thân thích gì đâu, hồi hai bên thông gia còn sống cũng nghèo xơ. Nghèo từ đời ông tới đời cha, rồi đời cha để lại cho đời con, đời cháu... Cái chòi là tà sản lớn nhất, mà coi chừng nó cũng đòi sập. Chông chênh.

Anh đi, giấc mơ về ngôi nhà yên ổn cũng hết. Túng!

Chị hãy còn mệt đừ mà cố lấy sức chống xuồng đi giăng. Không ai giúp mẹ con chị. Bỏ con một mình chị bồn chồn. Thằng bé ưa khóc, khóc suốt, nhiều khi nó biết đời nó khổ nên nó khóc trước. Ừ, thì khóc đi, khóc cho đã đi, lớn lên không khóc nữa. Đời lận đận, khóc bao nhiêu là đủ. Thằng Cu còi trơ. Người nổi sải nhọt đầy, ăn uống thiếu thốn xanh xao yếu que như nhái. Con mình vậy, nhìn đau trong dạ, biết than ai nghe bây giờ. Than với trời hay than với nước? Trời bao la, nước bao la, cái chòi dột.

Tối, chị chống xuồng đi gỡ. Mùa lũ năm nay hẩm thiệt, cá ít ỏi, le que vài con nhỏ bằng một hai ngón tay. Người ta có máy có đăng, còn nhà chị chỉ có mấy manh lưới rách. Mang cá về chị chạy u vô vỗ con. Rồi, đem xuống bếp luộc mềm, đâm vắt ra trộn nước cơm cho con cử tối.

Giờ chị đuối lắm. Gồng gánh cả ngày, phải ngủ sớm có sức để còn lo cho con. Mà chị ngủ không được, trở qua trở lại. Khạp còn hai lon gạo, lấy tiền đâu mua thêm. Cảm giác như hai mẹ con sắp chết đói đốt cháy ruột gan. Hay là vô bờ kiếm gì phụ người ta? Vậy rồi ai giữ con? Mang nó theo có ổn không? Đang đi mà mắc mưa nó bệnh lại khổ. Thôi, dầu sao không đi cũng chết đói, đi cho rồi.

Trời chưa hửng sáng là chị đã dậy chuẩn bị. Thật ra có chuẩn bị gì nhiều, mang theo miếng vải để thằng Cu mà có đánh dầm thì quấn cho nó với cái nón lá bung gần hết vành. Tới chợ, chị lại hàng thịt, hàng gạo, hàng bông xin làm mà người ta thấy chị tả tơi, bũng rung quá không ai mướn. Cô bán cá, lúc trước hay lấy cá của chồng chị nhận ra chị, thương quá mua cho hai mẹ con ba kí gạo, cô cũng chẳng khá giả gì. Đi cả buổi, tan chợ mà không được việc để làm. Con đói, nó lại khóc, chị chạy vô nhà dân xin nước cơm bú đỡ. Khổ nghiệt.

Trời lại mưa. Mưa không biết thương hai mẹ con chị. Gió thổi mạnh, nhìn mấy gốc bạch đàng cong vòng như muốn gãy. Chóc, gãy thật, tanh tách tanh tách. Ngồi bên hàng hiên nhà người ta gió lùa vô lạnh thấu xương, chị ôm lấy con cứng ngắt. Chủ nhà xót, cho vô nhà núp đỡ. Chiều trời mới ngớt mưa. Một tay ôm con, một tay cầm nón lá che ngang, chị chạy bang bang ra xuồng. Nước mưa đầy tràn, xuồng ngập trọn trong nước. Đặt con xuống đất ướt mem, lấy nón lá che nó lại, chị lội vớt xuồng. Nghe rõ từng cái thở hồng học như sắp đứt hơi, bụng trống trơn đã có gì tiếp sức đâu.

Chiếc xuồng trôi giữa đồng nước bao la. Mưa tiếp, nhỏ thôi, chỉ có gió lớn, sấm chớp ầm ầm. Chị đâm hoảng. Thằng Cu không biết sao ngoan quá, lúc này nó lại không khóc, nằm im re. Cố bơi nhanh về chòi. Cái chòi nằm trước mặt kia. Vừa ngó xuống chèo chị thấy xuồng chao đảo, cái nón che cho con bị thổi bay mất biệt. Giông mạnh quá tưởng lật xuồng. Cố giữ thăng bằng, chị nằm xuống chính giữa ôm con.

Cơn giông qua rồi, chị bò trồi lên mũi xuồng, cầm mái định chèo tiếp. Mà, chèo làm gì nữa, cái chòi sập mất rồi, còn đâu!

Thứ Ba, 5 tháng 1, 2016

Cánh đồng

Có câu chuyện vui. À mà không biết là vui hay buồn. Rầm hay lễ gì đó nhà luộc gà cúng. Cúng xong đem bỏ cả con chứ không dám ăn.

Đầu mùa khô năm năm 2003, trời oi nóng hệt như cảnh nắng mà Nguyễn Ngọc Tư từng miêu tả. Phía trước nhà, những cánh đồng vừa gặt còn trơ gốc rạ. Dưới nắng trưa từng luồn hơi đất bốc lên, ngoằn ngoèo như những vệt nước sôi làm nhòe nhoẹt tầm mắt xa, rơm nổ lốp đốp mà sao nghe vắng lặng. Lúc đó tôi vừa lên chín. Tuổi thơ tôi gắng chặt với cánh đồng này, đến nỗi đã hơn chục năm trôi qua tôi vẫn còn nhớ như in tất cả về nó: bắt cá, bắt cua, đào dế, thả diều, nướng cốm... chuyện vui kể làm sao hết. Nhưng, chuyện buồn cũng mênh mông.

Năm đó, em trai tôi mất. Mẹ tôi tìm thấy nó ở cái ao bên hong nhà, cập mé bờ ruộng. Cả gia đình như chết điếng. Nhà có hai anh em mà tôi vô tâm với nó, nhiều khi hùa theo mấy đứa trong xóm ăn hiếp nó, làm nó đau, nó khóc, chửi nó, xô nó té mà nó vẫn thương. Mới 4 tuổi đầu mà nó ngoan và lễ phép hơn tôi nhiều, ai cũng thương cũng mến. Nó thiệt đẹp trai, người ta khen nhìn giống hệt Lam Trường, còn tôi như bị bỏ ra rìa, vừa lầm lì vừa xấu tính, phá phách. Lúc nó đi cả xóm tiếc xót, bên nội bên ngoại buồn não ruột. Rồi cả mấy năm về sau, nhắc tới nó ba mẹ cũng hãy còn nhớ, hồi rưng rung nước mắt. Tới lúc biết thương nó thì trể tràng. Tội, còn quá nhỏ không thờ ở nhà được phải gửi Chùa, có mình ên trong đó, mỗi năm vô thăm chỉ một lần. Còn cái thân thì nằm lại dưới khoảng đất phía xa trên cánh đồng, nơi mà mùa khô, hơi đất lên nhìn không thấy rõ.

Lúc nó mất là lần đầu tiên mà ba tôi yếu đuối, lần đầu tiên tôi thấy mẹ và bà khóc, cũng là lần đầu tiên ba nỡ tát tôi: "Sao mày không biết giữ em???" Tôi giận ba, uất ức trong lòng, nội dỗ dành rồi dắt về với nội.

Nhà còn lại có một đứa, bao nhiêu tình thương tôi hưởng trọn. Mẹ cưng chiều tôi hơn.

Năm sau, chú Út và ba tôi hùng nhau nuôi gà. Một trại gà mấy ngàn con (không nhớ cụ thể, chỉ nhớ là nhìn đâu cũng thấy gà, đến nỗi mỗi lần giận mẹ tôi lấy cây vờn liệt vài con) được xây cất rộng rãi, đúng qui trình chăn nuôi thời đó hẳn hoi. Xuất chuồng đợt đầu, đợt hai lời nhiều nên mừng húm. Lần sau đầu tư thêm để mở rộng chuồng trại. Năm này mẹ tôi lại sắp có em bé, ba tôi mừng gấp đôi. Vậy là lo chăm chỉ làm ăn, niềm vui như hiện rõ trên gương mặt của từng thành viên trong gia đình, nỗi buồn cũ tạm lắng.

Mà, lời thì có lời, nhưng cũng khổ cái khoảng chăm sóc, mùi hôi thối, chưa kể ruồi dòi bọ từ phân bò ra lễnh nghễnh ngoài đất. Ăn uống cơm canh luôn phải coi chừng che đậy. Dùng miếng dán ruồi cũng vô tác dụng, hại ngược lại. Con chó mực ăn phải bã ruồi chết lăn lóc ngoài đồng ngó tội nghiệp.

Nhưng tất cả có được bao lâu đâu. Cuối 2003 đến 2005 dịch cúm H5N1 lan rộng, những hộ chăn nuôi như gia đình tôi linh cảm được điều gì xấu lắm. Chuyện gì đến cũng phải đến. Ba bảo mẹ và tôi về ngoại ở ít hôm. Đó thực sự là khoảng thời gian khủng hoảng nhất và tồi tệ nhất mà gia đình tôi phải trải qua. Xong xuôi mọi chuyện ở nhà ba vào rước mẹ con tôi về, chiều còn nhậu với ông ngoại và mấy cậu, đến tối ba mẹ cải nhau. Thằng bé như tôi chỉ biết ngồi khóc. Ba mẹ nhắc lại chuyện thằng em, rồi hai người cũng nghẹn không nên lời. Mẹ không chịu về, ba thì say, vẫn quyết cõng tôi đi. Đoạn đường từ nhà ngoại về đến nhà tôi gần một tiếng, đá sỏi còn nhấp nhô, tối đen như mực, chân ba liu xiu không vững, chắc ba mỏi dữ, tôi nửa tỉnh nữa thiếp đi trên lưng ba.

Sáng hôm sau khi tôi thức dậy tôi đã nằm trên giường của mình, ba còn ngủ. Đi ra ngoài sân, bên hong, sau vườn, lông gà còn rớt đầy mà thoáng không thấy một con, yên lặng mà sao nghe trĩu lòng. Cả ngày nhìn mặt ba buồn rầu tôi cũng lủi thủi không nói không rằng với ai, không thèm đi chơi với mấy đứa con nít trong xóm. Nghe người ta kể chôn gà cũng ở cánh đồng trước mặt. Gà thì nằm dưới lớp đất dày nhưng tôi vẫn nhìn thấy được, rất rõ cái chổ mà công sức của ba, của mẹ, của chú tôi bị vùi lấp. Ba và chút Út xót gà lời qua tiếng lại, đâm mâu thuẫn. Cũng trong cái mùa khô cháy da cháy thịt.

Có câu chuyện vui. À mà không biết là vui hay buồn. Rầm hay lễ gì đó nhà luộc gà cúng. Cúng xong đem bỏ cả con chứ không dám ăn.

Mấy tháng trôi qua, rồi đâu cũng lại vào đấy. Tạm gác chuyện buồn, ba lên Sài Gòn làm, ở trên đó đồng lương thong thả hơn có thể lo cho mẹ tôi sắp sinh em.

Cứ mỗi cuối tuần tôi mang ghế ra trước cửa, lật ngã ngang đặng ngồi trên vành ghế. Ngó phía xa cánh đồng có một con lộ lớn, từ con lộ có một bờ đất đấp dài nối tới liền nhà tôi. Ba hay về theo đường đó. Ba mua bánh bò, bánh tiêu, bánh bao, hoặc đôi khi là thịt quay, đồ chơi cho tôi. Nhà chưa có điện thoại toàn nghe ké hàng xóm nên ba ít gọi về, chờ lâu không thấy thì biết phải tuần sau mới gặp. Nhà đương vách lá, ngồi chờ miết nhá nhem tối, mấy con dơi chộn rộn làm sột soạt trong vách rớt xuống vài tàn rụng lẫn cả phân, bất cẩn có con còn bị rơi té phành cánh ra bay kêu chút chít. Mẹ bảo vào nhà coi chừng muỗi mới chịu kéo ghế vô.

Đêm mà mẹ sắp sinh, mẹ trở mình kêu tôi dậy. Đẻ đây là đứa thứ ba nên không còn đau nặng, mẹ nói lát nội sẽ xuống ngủ với tôi, giờ mẹ đi kêu xe ôm chở mẹ vô bệnh viện. Mẹ tự đi.Tôi ở nhà như vậy, nhà gần trường, đi học về thì ghé nội ăn cơm. Ba tôi cùng bà ngoại ở bệnh viện nuôi mẹ. Hôm ba dẫn tôi vào thăm em, tôi háo hức lắm. Mà nhìn thằng em tôi thấy ngộ quá chừng, hỏi mẹ "Ủa sao nó nhăn như con khỉ vậy mẹ?"

Giờ nó mười tuổi rồi, bằng tôi lúc vào thăm nó. Nó thì không may mắn như tôi, tuổi thơ của nó gắng với khu chợ, gắng với máy tính. Cánh đồng này xa xôi với bọn trẻ con thời nó.

Chủ Nhật, 27 tháng 12, 2015

Hãy cứ yêu đi! Còn trẻ mà tại sạo lại chịu ế

Cuộc sống là không chờ đợi. Chúng ta luôn hướng tới cái đích đến cuối cùng là tận cùng của hạnh phúc. Đâu phải ai trong cuộc đời cũng chỉ trải qua một mối tình rồi cùng nhau đi đến tận cuối đời, khi mà từ những năm tháng tuổi trẻ cho đến khi tóc đã bạc trắng, da đã xô lệch nếp nhăn? Đâu phải ai trong cuộc đời cũng chỉ cần một lần yêu là tìm thấy hạnh phúc nhất đời?

Nếu bạn đã một lần tan vỡ trong tình yêu, Đừng vội chán nản hãy cứ tin ở một nơi nào đó vẫn có một người đang chờ đợi bạn. Vấp ngã hiện tại chỉ là bức tưởng cản trở hạnh phúc thật sự của bạn đến chậm hơn mà thôi. Đừng quá bị quan vì trải qua một mối tình tan vỡ. Vết thương nào rồi cũng sẽ lành mà. Bạn hãy can đảm lên thứ vẫn đang ở phía trước chờ bạn.

Khi chưa có một giấy tờ kết hôn rằng buộc. Tại sao bạn cứ phải buồn bã về mối tình đã qua và rồi ở mãi một mình, hãy bỏ lại quá khứ sang một bên tiến về phía trước. Bạn hãy nhớ có những thứ một khi đã mất đi rồi sẽ chẳng bao giờ chúng ta có thể tìm lại được, hạnh phúc càng khó kiếm bao nhiêu thì chúng ta mới biết quý trọng giá trị của nó.

Hãy cứ tin, hãy làm theo trái tim mình, đừng quá bi quan bạn nhé. Sau cơn mưa trời lại nắng mà. Hạnh phúc chỉ là đến chậm thôi mà.

Nếu bạn vừa trải qua mối tình đầu tiên trong cuộc đời. Hãy mạnh mẽ lên bạn nhé, bạn hãy khóc thỏa thích, hãy cứ buồn thoải mái. Rồi hãy tự đứng lên giành lấy hạnh phúc cho riêng mình bạn nhé. Trong cuộc sống này sẽ có rất nhiều con người đi qua cuộc sống của bạn nhưng chỉ có duy nhất một người sẽ đồng hành cùng bạn suốt con đường. Hãy chín chắn trong lựa chọn bạn nhé!

Thứ Sáu, 25 tháng 12, 2015

Câu chuyện: Đứa con của người giúp việc

Yến lên phố huyện làm ô sin cho một ông chủ giàu có, tuổi đã ngũ tuần. Hàng ngày 6 giờ sáng Yến phải có mặt để làm việc. Công việc của Yến cũng không lấy gì làm vất vả, chủ yếu là dọn dẹp nhà cửa, chăm sóc mấy lồng chim, bể cá vàng cùng những bồn hoa, chậu cảnh, nấu ăn và giặt giũ.

***

Ông chủ ở một mình vì vợ ông đã qua đời được 5 năm, sau một cơn bạo bệnh, hai người con của ông cũng đã yên bề gia thất và chúng đều công tác ở Hà Nội cả, vậy là ông chủ sống đơn độc, vì thế hai con ông mới thuê Yến đến giúp việc nhà cho cha. Vài tháng chúng mới về thăm ông.

Ông chủ là giám đốc một doanh nghiệp lớn ở thị trấn. Hàng ngày ăn sáng xong, 8 giờ ông mới đến văn phòng, buổi trưa ông thường nghỉ lại ở văn phòng rất ít khi về nhà, tối ông thường về hơi muộn. Vậy là Yến được ông giao cho phần việc ở nhà.

Vốn là cô gái quê xinh xắn, nhanh nhẹn, tháo vát đặc biệt Yến lại rất khéo nấu ăn nên Yến được ông chủ quý mến và tin tưởng. Năm ấy Yến 25 tuổi, cô có một cậu con trai lên 5, đó là kết quả mối tình đầu của cô với người trai cùng làng, hai người yêu nhau tha thiết, gia đình hai bên đang chuẩn bị đám cưới cho họ nhưng chưa kịp thì tai hoạ thình lình ập đến, người yêu của Yến bị tai nạn qua đời, khi đó Yến đã có thai 4 tháng, vậy là bất chấp mọi lời khuyên can của bố mẹ, Yến quyết giữ cái thai lại. Giận con không nghe lời, bố mẹ Yến làm cho hai mẹ con căn nhà nhỏ rồi đuổi ra ở riêng. Hàng ngày Yến dậy rất sớm lo cơm nước cho con rồi đưa nó đến nhà cô giáo nhờ đưa tới lớp giúp, thông cảm với hoàn cảnh của Yến nên cô giáo giúp rất vô tư. Hôm ấy là chủ nhật hai con của ông chủ hẹn đưa vợ con từ Hà Nội về thăm bố, vì thế ông chủ muốn làm bữa tiệc đãi con cháu và một số bạn bè nữa.

Tối thứ 7 ông chủ gọi Yến đến bảo:

- Mai các con tôi về chơi, tôi muốn tổ chức bữa tiệc đón chúng cùng một số bạn thân của tôi vào tối mai, vậy cô lo cho tôi việc này nhé, tiệc tùng như vậy có lẽ cô sẽ phải về muộn hơn đấy, ý cô thế nào?

Nghe ông chủ nói vậy, một thoáng băn khoăn hiện trên nét mặt của Yến, cô chợt nhớ ngày mai là chủ nhật, lớp mẫu giáo nghỉ không biết mình sẽ gửi con ở đâu và tiệc tổ chức vào buổi tối phải về muộn biết làm sao đây?! Nhìn cử chỉ và nét mặt của Yến ông chủ như đoán được ý nghĩ của cô, ông vội nói tiếp:

- Thế nào cô có điều gì băn khoăn sao?

- Dạ...Dạ...Không có gì ạ!... Tôi...à em sẽ lo ổn thoả ạ!

- Mai là chủ nhật cô có bận gì không?

- Dạ... Bận... à mà không ạ! Em sẽ lo...sắp xếp ạ!

- Ồ nói thế nghĩa là cô bận việc riêng hả? - Ông chủ ôn tồn nói - Có quan trọng lắm không? Nếu bận thì thôi để tôi tự lo vậy!

Không hiểu sao Yến thấy mình luống cuống, hai má nóng bừng và nước mắt tự nhiên trào ra, Yến không tài nào bình tĩnh lại được. Thấy vậy ông chủ tiến lại gần, ông hạ giọng nói với Yến :

- Thôi nếu cô thật sự có việc riêng không tiện nói ra thì thôi, không sao cả, tôi sẽ tổ chức bữa tiệc này ở nhà hàng cũng được, cô đừng lo lắng gì nữa.

- Không! ... Xin ông tha lỗi, không phải em bận việc riêng gì quan trọng đâu mà... chỉ là...Dạ chỉ là ... tôi...à em vướng cháu nhỏ ...không ai coi giùm ạ!

Ông chủ nhìn cô với ánh mắt thông cảm và đầy nhân từ, ông cười lớn rồi bảo:

- Ồ thì ra là thế! Sao cô không nói ngay với tôi, làm tôi lầm tưởng cô mắc chuyện gì khác, chứ nếu chỉ có thế thì cô có thể đưa cháu đi cùng, không có gì phải ngại cả.Thôi cứ thế nhé, tý nữa tôi sẽ đưa tiền và thực đơn để cô chuẩn bị.

Yến lý nhí khẽ đáp lại.Ông chủ lên nhà rồi mà Yến vẫn thấy run, hai má nóng bừng, cô không hiểu vì sao hôm nay cô lại dễ xúc động đến thế. Tần ngần một lát Yến mới quay vào bếp thu dọn để ra về.

Về đến nhà Yến nói với con trai:

- Mai mẹ cho con lên phố dự tiệc ở nhà ông chủ con có thích không?

Thằng bé nghe mẹ nói sẽ cho lên phố và đi dự tiệc thì nó thích lắm, vì từ bé đến giờ nó chưa biết dự tiệc là gì và cả việc ra phố nó cũng chưa hề biết đến, nó hào hứng nói:

- Vâng thế thì con thích lắm!

- Nhưng con phải hứa với mẹ là ra đó đông người con không được quấy mẹ và phải nghe lời mẹ nhé, nếu không mẹ sẽ không cho con đi đâu.

- Vâng con hứa!

Nó háo hức ôm lấy cổ mẹ, nó hỏi mẹ đủ chuyện nào là nhà ông chủ có đẹp không? Tiệc nó như thế nào?...Yến giải thích cho con mà nước mắt cứ trào ra không sao kìm được, Yến thương con, vì nghèo khó mà phải chịu nhiều thiệt thòi. Hôm sau như đã hứa với con, khi đi chợ mua sắm thực phẩm, Yến đã mua cho con hai kẹp chả và một khoanh giò. Vì sợ con quấy làm ảnh hưởng tới mọi người nên Yến đưa con vào căn phòng dưới tầng hầm đây là căn phòng ông chủ dùng làm kho chứa các đồ đạc cũ, tuy vậy nó vẫn được Yến quét dọn lau chùi sạch sẽ, Yến để con ngồi trên giường và dặn:

- Con chơi ở đây không được làm ồn để mẹ làm việc, sau đó mẹ con mình sẽ cùng ăn tiệc tại đây.

Nói rồi Yến đặt khoanh giò và hai kẹp chả vào chiếc đĩa sứ để lên bàn và khép cửa lại.Chiều muộn vợ chồng hai người con ông chủ đã đáp xe về, khách khứa cũng đến đông đủ, hai đứa cháu của ông chủ chạy nhảy, đùa nghịch ầm ĩ, khi bàn tiệc được bày ra, trời đã nhập nhoạng tối, đèn được bật lên, hai đứa cháu ông chủ mè nheo, vòi vĩnh bố mẹ đủ thứ, trong khi đó cậu con trai của Yến đang ngồi thui thủi một mình trong căn phòng kín, cậu không biết những gì đang diễn ra bên ngoài, rồi chẳng biết làm gì cậu liền lấy rẻ đi lau bộ bàn ghế trong phòng, cậu lau đi, lau lại dễ có đến hơn chục lần, nhìn đĩa thức ăn, cậu thầm nghĩ tới bữa tiệc cậu sắp được tham dự, nước miếng tứa ra, cậu cúi sát xuống chiếc đĩa, khẽ khịt mũi hít hà, cái mùi thơm ngậy đầy quyến rũ của hai kẹp chả vàng ươm làm cậu thêm ngây ngất...một giờ... hai giờ trôi qua... cậu nghĩ sao lâu thế mà vẫn không thấy có ai đến ăn tiệc nhỉ? Và mẹ sao lâu thế cũng chưa vào?...Cậu đã thấy đói cồn cào, hai kẹp chả thơm ngậy nằm ngay trước mắt làm cậu càng thấy đói hơn. Nhưng nhớ lời mẹ dặn, cậu chỉ dám dí mũi gần hơn để ngửi chứ không dám động đến chúng. Rồi cậu nghe có tiếng cười nói từ bên ngoài vọng vào, cậu dỏng tai lên nghe ngóng và hồi hộp, cậu nghĩ chắc là khách đến ăn tiệc với mình. Nhưng rồi tiếng cười nói xa dần, cậu không còn nghe thấy gì nữa, cậu rón rén tiến lại phía cửa, ghé mắt nhìn ra ngoài, nhưng cửa kín quá cậu không thấy gì cả. Căn phòng đã bắt đầu tối. Cậu trở lại ngồi vào chiếc ghế đặt gần đĩa giò chả, cậu khoanh tay ngồi yên lặng. Bóng tối không làm cho cậu sợ, vì cậu đã quá quen với cảnh ngồi hàng giờ trong bóng tối chờ mẹ về rồi. Lúc này cậu thầm mong sao cho trời tối thật mau. Trời tối có nghĩa là cậu sắp được gặp mẹ và cậu sẽ được ăn tiệc ngay tại đây. Cậu lại tự nhủ :"Mình phải ngoan, mình đã hứa với mẹ thế mà, mẹ ơi mau đến với con đi con ngoan mà!" .Cậu gục đầu xuống bàn cho đỡ mỏi và rồi cậu ngủ lúc nào không hay...

Yến bận tíu tít, luôn chân, luôn tay, sắp đặt và đưa các món lên bàn tiệc, khi mọi người yên vị, ông chủ bỗng đảo mắt nhìn khắp lượt, như nhận ra điều gì đó ông vội đứng lên nói với mọi người:

- Xin lỗi mọi người, xin chờ tôi ít phút, tôi còn thiếu một vị khách đặc biệt!

Nói rồi ông đứng dậy đi xuống bếp, thấy Yến đang tất bật với mấy món tráng miệng, ông liền bảo :

- Hãy để các thứ đó lại đã, thế cháu đâu rồi? đưa cháu lên nhà chúng ta cùng ăn thôi, xin lỗi cô, tôi bận tiếp khách thành ra không để ý tới cháu.

- Dạ không dám phiền ông chủ...Ông cứ để mặc mẹ con em ạ! Cháu nó...

- Không thế được, cô nghe tôi bỏ các thứ đấy đã, cháu ở đâu để tôi đón cháu lên!

Nói rồi ông bật công tắc điện, xăm xăm đi đến căn phòng nơi cuối bếp, ông chủ mở cửa bước vào, cảnh tượng trong phòng khiến ông rất cảm động.Bên chiếc bàn cũ dường như đã được lau chùi rất kỹ lưỡng, cậu bé gục đầu, cằm tỳ lên hai tay khoanh trước bàn, trước mặt cậu là đĩa thức ăn, nhìn cảnh ấy ông chợt hiểu ra tất cả. Ông đứng sững trước cửa giọng thảng thốt:

- Tội nghiệp thằng bé! Chắc nó chờ mẹ lâu lắm rồi!

Khoanh giò và hai xiên chả vẫn còn nguyên trong đĩa đặt ngay trước mặt cậu bé. Từ phía sau Yến nhào đến bên con lay gọi. Cậu bé giật mình choàng tay ôm lấy cổ mẹ, mắt nhớn nhác nhìn ông chủ, nó hỏi mẹ với vẻ sợ sệt:

- Đây là khách đến dự tiệc hả mẹ? Sao mẹ bảo đông người cơ mà? Con chờ lâu quá sao giờ mẹ mới đến?!

Yến ôm con vào lòng thổn thức, nước mắt trào ra. Ông chủ xoa đầu nó và bảo:

- Ồ ông xin lỗi vì đã để cháu phải chờ lâu như thế, giờ chúng ta cùng đi dự tiệc thôi mọi người đang chờ ngoài kia!

Nói rồi ông cầm tay Yến kéo đi, cậu bé ngạc nhiên hỏi:

- Ông ơi mẹ bảo ăn tiệc ở đây cơ mà, bàn ghế cháu đã lau sạch cả rồi, chỉ chờ cắt giò ra nữa thôi!

- Ồ cháu ngoan lắm, giờ ta lên nhà có nhiều người đang chờ cháu đấy,vui lắm, rồi cháu xem!

Yến ôm con bước theo ông lên nhà. Ông chủ bế cậu bé đặt ngồi vào chiếc ghế chính giữa phòng tiệc rồi ông trịnh trọng tuyên bố với mọi người:

- Đây là vị khách đặc biệt của chúng ta tối nay. Xin chúc cháu một buổi tối thật vui vẻ, mời tất cả mọi người nâng ly chúc mừng buổi gặp mặt này.

Khi nghe ông kể những gì ông vừa chứng kiến trong nhà kho với cậu bé, mọi người đều xúc động vây quanh cậu cùng chia sẻ những tình cảm chân thành. Ngồi bên con Yến thấy lòng mình ấm lại, những giọt nước mắt hạnh phúc trào ra lăn dài trên má. Sau buổi tiệc cậu bé được mọi người tặng cho khá nhiều tiền, hai đứa cháu của ông chủ thì cho cậu chiếc ô tô điện và chú gấu bông rất đẹp. Cậu bé lần đầu tiên được dự tiệc và cũng là lần đầu tiên cậu được nhận quà từ tay những con người giàu lòng nhân hậu, bao dung cùng sự sẻ chia chân tình của họ, lòng cậu ngập tràn niềm vui, hạnh phúc.

Thời gian trôi nhanh, nhờ sự nuôi dạy của mẹ mà giờ đây cậu bé ấy đã trở thành một doanh nhân thành đạt, cậu đã từng tham dự rất nhiều bữa tiệc xa hoa, sang trọng nhưng cậu vẫn không quên được bữa tiệc hôm ấy.

Thứ Năm, 24 tháng 12, 2015

Khoảnh khắc đẹp của Hoa Hậu Hoàn Vũ 2015

Một người luôn nhiệt tình và ủng hộ bạn, đẩy bạn tiến về phía trước ngay cả khi bạn đang không hiểu mình phải làm gì!
Chưa năm nào mà một cuộc thi hoa hậu lại gây ồn ào như Miss Universe 2015 đến vậy. Hoa hậu Philippines đã đăng quang, sau một màn trao nhầm vương miện gây tốn hàng đống giấy mực của báo chí. Sau đó, là hàng loạt những bài báo công kích vẻ đẹp cũng như chiến thắng của Tân hoa hậu, phân tích mổ xẻ sự sai lầm của MC, tranh cãi về màn trao nhầm vương miện cũng như lý do vì sao Phạm Hương lại trượt khỏi Top 15...đã khiến Miss Universe 2015 trở thành từ khóa hot nhất trong những ngày gần đây.

Nhưng xin hãy bỏ qua những ồn ào tranh cãi phía trên, để xem một khoảnh khắc đặc biệt sau đây.
Bạn có nhận ra được clip này có gì đặc biệt không? Vâng, đó chính là ngay trong khoảnh khắc Hoa Hậu Philippines còn đang ngơ ngác khi nghe gọi tên mình là người chiến thắng, trong khi các cô hoa hậu xung quanh cũng chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì chỉ có duy nhất Hoa hậu Bulgaria là vỗ tay, cổ vũ và động viên cô bạn hoa hậu của mình hãy bước lên phía trước, để nhận lấy phần thưởng xứng đáng.
Khoảnh khắc này đang được cộng đồng mạng thế giới chia sẻ tích cực, cùng thông điệp dễ thương về tình bạn: "Kể cả khi bạn biết chính xác điều bạn cần làm, thì ánh mắt bạn vẫn nhìn về phía sau, tìm kiếm một sự động viên từ một người bạn. Ai cũng cần có một người bạn như Hoa hậu Bulgaria trong đời"
Chắc chắn nhìn hình ảnh này, bạn cũng sẽ phải gật gù đồng ý rằng: Tất cả chúng ta đều muốn có một người bạn như Miss Bulgaria. Lúc nào cũng ủng hộ bạn hết mình, dù đúng, dù sai. Chưa kể, đứa bạn ấy sẽ luôn ở bên cạnh, đẩy bạn về phía trước ngay cả khi bạn vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra!