Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Tự Sáng Tác. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Tự Sáng Tác. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 2 tháng 12, 2013

Vô đề

Ai cũng có ...một góc nhỏ tâm hồn
Để tồn tại những nỗi niềm thầm kín
Để cất giữ những gì trong câm nín
Tình nào trao xao xuyến trái tim ai

Ai cũng đã ...một thời sao vụng dại
Giữa tối đêm thiếu ánh sáng đưa đường
Ta mò mẫn không tìm ra phương hướng
Để tình buồn lạc bước biết về đâu

Trời vào thu sao bỗng thấy âu sầu
Nghe man mác đâu đây lòng thổn thức
Nỗi niềm riêng trào dâng trong ký ức
Lá vàng rơi phủ kín một tâm hồn

Ai cũng thế ...cũng một thời ...mơ mộng
Góc tâm hồn sóng sánh ánh chiều thu
Lòng bâng khuâng bao phủ bóng sương mù
Một chút nhé...để nghe hồn sâu lắng.

Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2013

Nhớ!



Tặng Tuấn CK Sún Bang Chủ

Thạch Tưởng Giới

Đưa ánh mắt ngước nhìn những vì sao,
Anh nhớ em - Người làm anh rạo rực.
Nhớ môi cười thắm nở những nụ hoa,
Nhớ hương tóc thơm nồng nàn hoa sữa...
Nhớ thật nhiều nơi xa em có biết?
Chốn này anh luôn mãi nhớ về em...

Nhớ lần đầu nơi chúng mình gặp gỡ
Vị Xuyên hồ chung bước nửa vòng quanh.
Là từ ấy, tình yêu chớm nở nhanh,
Theo anh về tô hồng thêm giấc mộng.
Ngờ đâu rằng tình một ngày phá mộng,
Lần hẹn hò khi đó em với anh...
Bước chung đường ánh đèn vàng chiếu đổ
Ta bên nhau nơi quán ăn hè phố,
Anh ngây ngô, em chẳng hề xấu hổ,
Cứ hồn nhiên bát cháo trắng xuôi nhanh.
Biết không em anh nghe hồn chết lặng,
Chỉ khẽ cười dấu đôi mắt ngạc nhiên.
Mà nào hay một phút giây liên tưởng,
Là vô tình họ (1) nghĩ mình với nhau.
Có gì đâu khi đó mới quen nhau,
Ta ngập ngừng lòng ôm bao suy nghĩ...

Mà giờ đây, khi mình xa đôi ngả..
Đường chim chuyền trăm dặm tính có hơn,
Chẳng nghĩa gì nếu đong bằng nỗi nhớ,
Bằng tình yêu một lần ta trao gửi,
Bằng tình anh đong lòng mình nỗi nhớ...

Ngày 1 tháng 12 năm 2013.

Chúc tình yêu của hai người luôn bền đẹp và trải dài theo thời gian...
Là tặng riêng và là cho những tình yêu lứa đôi. Hy vọng không quá tệ...


Chú thích:

1. họ - Ý nói những người nhìn thấy hoàn cảnh lúc ấy.

Thứ Bảy, 30 tháng 11, 2013

Tình yêu bên dòng sông.




Dòng sông Đào thơ mộng con nước trôi
Nơi đem anh vào tình yêu đôi lứa
Ta quen nhau chiều thành Nam nắng lửa
Bên dòng sông sóng gợn tiếng yêu đương

Là tương tư anh một lần nở rộ
Là tiếng yêu, em lần đầu lắng nghe
Là tiếng lòng một lần chẳng dấu che
Là từ đó nơi tình yêu bắt đầu.

Rồi tiếp đó bao chiều vàng hò hẹn
Lại quen chân ta lần về lối cũ
Dòng sông xanh theo mình in đôi bóng
Sóng thầm thì lắm chuyện cứ theo bên.

Tình yêu đẹp bắt đầu như thế đó,
Em bên anh dòng sông trôi lẳng lặng.
Trời trong xanh, mây vui theo gió ngàn
Rực sắc thắm như giữa ngàn phượng đỏ.

Ngờ đâu rằng tình một ngày trống vắng,
Em xa anh trời buồn không thèm nắng
Dòng sông xanh, lặng trắng sóng đôi bờ

Bận.. Lúc nào rảnh viết tiếp, thơ có vui đâu mà đọc...

Thứ Tư, 27 tháng 11, 2013

Câu Đố.


Thời trẻ trâu ta ngu ngơ tìm đến
Khi lớn nên ta lu mờ tìm lại
Dạo gần đây nó theo ta mỗi ngày
Dậy cùng ta vui đón chào ngày mới
Lấp vầng trăng nén bớt nỗi bồi hồi
Ngồi bên ta mỗi lúc ta trống vắng
Luôn theo ta khi thảo phạt rượu mồi.
Ngày đông, nó cùng ta vơi đi giá lạnh.
Nỗi đau! Nó nhẹ gắn tâm hồn ta tan vỡ.
Rồi những lần ta lướt gió xuyên đêm,
Mưa thu rơi nhẹ đọng những giọt lạnh,
Nó song hành ta không chút thở than.
Còn những lần ngậm ngùi ngồi kể chuyện,
Nó nhẹ nhàng che lấp khóe tinh quang,
Bá khí dâng ta chém gió lên Thần.
Nào quên đâu những đêm dài đơn lẻ,
Độc cô phòng ta bầu bạn cùng ai?
Nó bên ta không gợn lòng xao xuyến,
Bớt thời gian nhẹ gánh những canh dài.
Ta còn nhớ lúc ta mới vào đời,
Vô xã hội ta chí trai hừng hực,
Nào biết đâu bão gió dưới gầm trời.
Nó dậy ta che dấu những nụ cười,
Biết trầm ngâm trước những lời hiểm độc,
Và lạnh lùng sát phạt kẻ thù ta.
Ta biết đời siết bao lời diễn tả,
Trắng thay đen lật ngược được ngũ hành,
Tình không bến, gió bay hoa tàn lụi.
Nó bên ta không một lời giả dối,
Luôn trầm ngâm ngay cả lúc ta cười.
Nó cũng biết tâm hồn ta băng giá.
Sẽ có ngày ta bỏ nghĩa yêu thân.
Như lẽ đời không thời nào hòa hợp,
Nó si tình lẳng lặng cứ theo ta.
Nào thân tình, cam khổ trong tuế nguyệt,
Nào nặng lòng theo riết đến ngàn thu.
Biết ai không hỏi nhỏ các đồng chí? 





Thuốc đại ca, lá huynh đệ chứ ai.
Trắng thân hình, vàng óng dáng kim cô.
Đơn phương chiến đập rụng bao hảo hùng,
Quan hệ rộng bè bạn với muôn người.

Ngày 25 tháng 7 năm 2013.

Bồi hồi.



Trường tôi học nơi vùng quê xa lắm
Mái ngói hồng sân bát ngát đá dăm
Tường vôi trắng nắng len lọt tán cây
Mây hờ hững gió đùa lá kì đỏ
Nó vô tình gợi lại kỉ niệm xưa
Là khi ấy tâm hồn tôi nhỏ dại
Chớm bâng khuâng mới biết chút bồi hồi
Như sợ quên một thời tôi ngây dại
Tôi vội vàng nhớ lại buổi chiều xa
Chiều tan trường tôi về theo lối cũ
Bước phiêu hồn đắm trăm vạn lá cây
Hương tóc ai ru nhẹ nắng chiều vàng
Quyện hương lúa trong bạt ngàn xanh thẳm
Để tâm hồn tôi lạc sóng diều cao
Có lẽ nào tôi biết yêu từ đấy?
Cứ lơ ngơ trôi sau bóng Oanh vàng
Nào ngờ đâu tới ngã ba đường vắng,
Em sang ngang tôi vẫn bước thẳng hàng.
Để trong tôi hương sắc vội phai tàn
Lạc mây gió diều rơi rụng tầng không
Cứ như thế lòng tôi hết lâng lâng
Tôi tự hỏi yêu có chi là vậy
Hết cao trào đâu có thấy làm sao.

Ngày 06 tháng 09 năm 2013.

Hôm nay lại nghĩ đến những điều không vui trong quá khứ. Làm bài thơ giải tỏa cho lòng nó bớt vợi. Không biết ngày xưa có ai từng ngây ngô như mình trong bài thơ không đây?

Gột rửa.

" Uống rượu vào mà ngủ ngon quá. Quên đi mọi thứ muộn phiền và chìm vào một giấc ngủ không có những giấc mơ. Tựa như mình vừa chết đi vậy, khi tỉnh dậy thấy mọi thứ thật tuyệt vời, tươi mới và hài hòa. Có đúng hay không đây mới là ý nghĩa chân chính của rượu? ”

Gột rửa.

Thạch Tưởng Giới.

Chợt thoáng say cho tâm hồn tê dại,
Rồi lại tỉnh ngắm cảnh vật hữu tình.
Nào biết đâu hữu tình hay vô lại,
Để say lòng ta buông bỏ rượu ngon.

Nghĩa gì đâu khi tâm hồn hoang dại,
Dẫu hết chai vẫn chai lạnh cõi lòng.
Hà cớ chi ta mượn lòng đày ải,
Rồi liêu xiêu chống thân xác tiêu điều.

Quan tâm gì vì mấy khi gặp rượu,
Dốc hiên ngang mặc thiên hạ chê cười.
Để say hồn, say người, say tất cả.
Say giấc ngủ, chết hẳn những giấc mơ.

Rồi tỉnh dậy sau một hồi chết lặng,
Ta quay về sống tiếp ngày đã qua.
Như vừa trải một cửa ải luân hồi,
Ngày mới gọi, ta một tâm hồn mới.

Ngày 20 tháng 1 năm 2013.

Rượu.



Cơm ủ bao lâu men mới lên?
Củi đốt dăm canh can mới đầy.
Lặn lội đường xa trên xe buýt,
Mới chuyển được can lên chốn này.

Rượu ngon thử hỏi không bè bạn,
Lý thú gì đâu dẫu chén đầy.
Biết thế tâm giao thời mời gọi,
Đến đây chung vui cạn chén này.

Đường xa không xe lòng không vắng,
Rượu quê vẫy gọi lẽ chẳng đi.
Ý nghĩa gì đâu chỉ chén rượu?
Tâm giao, ý cảnh mới tâm tình.

Vậy nên không xe thì đi mượn,
Lướt gió xuyên mưa tới rượu trường.
Tới nơi rượu vẫn còn chưa họp,
Hay quá là hay kịp dặm đường.

Vô trận xung phong mặc bão táp,
Hai lên ba xuống vẫn đều đều.
Chí trai hà chi ép tửu lượng,
Vô tư thoáng đạt một can vàng.

Mấy khi mới gặp mà có rượu,
Giao lưu vơi chén ta lại rót.
Chưa quen mặc sức vài quai sành,
Xuôi xuống cười tươi thành tri tửu.

Rượu dậy trong lòng, lòng đầy rượu,
Ra về lưu luyến tới ngày mai.
Đường xa thời vắng bác mạnh giỏi,
Gia chủ bình an chú lại nhà.

Đương thời đội gió một mình vắng,
Mưa phùn trải ngấm buốt qua da.
Lòng cứ miên man rượu còn ngấm,
Tâm tư xao xuyến rượu tới tầm.

Ngày 9 tháng 1 năm 2013

Thằng bạn mang ít rượu quê lên để anh em uống cho vui. Khổ nỗi mình không có xe máy, đường xa mà trời lại lạnh mưa bay. Nhưng rồi mình cũng cố đến...

Để rồi chìm trong men rượu, đắm trong cảnh vật nên mình viết bài thơ này để diễn giải.

Mộng Tỉnh.



Trời sao khi nắng, khi mưa?
Đời sao lại có xa xưa, bây giờ?
Tối đêm rồi đến ban ngày.
Tình sao lại có lúc này, lúc kia?

Nhớ xưa dưới nắng ban trưa,
Tựa nhau ngồi ngắm diều đưa lưng trời.
Nay thì đôi ngả đôi nơi,
Người nơi đất lạnh người thời cõi dương.

Đời ơi! Sao lắm tai ương,
Chia đường đôi ngả, âm trần bất giao.
Giờ thì biết phải làm sao?
Để kia hai ngả tương giao một đường.

Tình đường vẫn muốn cùng nhau,
Nhưng thời cõi sống còn vương vấn nhiều.
Người thân tình nghĩa bao điều,
Đến rồi đồng đội sớm chiều có nhau.

Thì thôi cứ vậy em ơi,
Đợi anh nơi ấy, có ngày gặp nhau.
Nghĩ lòng thay đổi thật mau,
Nhưng mà không vậy, còn đâu ân tình.

Yêu người phải thương lấy mình,
Đến rồi cha mẹ, người tình sớm hôm.
Hết ngày mới thấy sao hôm,
Qua đêm rạng sáng ngời ngời tương lai.

Ngày 19 tháng 12 năm 2012.

Bối rối.



Sớm dậy liên man trong nghi hoặc,
Sương trắng ngoài hiên còn loang mờ.
Tím nở cành xoăn hương thơm thoảng,
Chậm đậu cành sung nắng nhẹ nhàng.

Loanh quanh tự hỏi Xuân đi chưa?
Sao chẳng thấy mưa đùa trong gió.
Hạ đến rồi sao nắng chẳng vàng!
Lẽ nào bỏ Hạ, Thu lại đến.

Chen chân lấn giờ quá Thu ơi!
Bỏ nắng sau lưng kéo lá bàng.
Mà có chắc gì Thu đã đến,
Lẩn vẩn thân sung Hạ vẫn vàng.

Xuân qua mưa bay thời tắt hẳn,
Nào thấy mưa rào để Hạ sang.
Lá còn chưa rụng sao Thu đến,
Đông lạnh lòng ta chắc chưa yên.

Ngày 4 tháng 4 năm 2013.

Mong.


Cô thân tự vận sống trên đời,
Vắng em rồi còn ý nghĩa nữa chăng?
Hay tự vẫn cho tình chẳng ly biệt?
Được hay không, tâm còn vướng cõi trần.

Ngẫm thật khó khi duyên trần chưa tận,
Muốn đồng lai nhưng lại ngại cõi đời.
Mà đời chi? Sao gieo toàn trở ngại.
Hại đôi ta mãi chẳng được gần nhau.

Ngồi tự hỏi trên đời còn cõi khác?
Nếu anh đến liệu em còn đó chăng?
Hay cõi kia lại hai tầng ly biệt?
Em thiên đường anh địa ngục xa sâu.

Mà em ơi nếu không có kiếp sau?
Cũng chẳng có thiên đường, địa ngục.
Phải làm sao để ta gặp lại nhau?
Anh không biết sẽ phải làm sao nữa.

Nhưng em ơi trên đời có tận thế,
Anh tin rằng sẽ có lúc đến thôi.
Em là cát, anh sẽ là hạt bụi,
Mãi bên nhau tới mọi nẻo ngân hà.

Ngày 12 tháng 12 năm 2012

Đợt này trên mạng cứ ầm ĩ lên cái vụ tận thế. Nói thực là mình chẳng bao giờ tin mấy cái vụ đồn nhảm kiểu này. Nhưng nếu tận thế thực sự đến, mình cũng có một chút hoài mong cho một tình yêu sớm lụi tàn.

Khuyết.



Ngồi một mình đưa mắt nhìn cảnh vật.
Thấy mây trôi bơ vơ chỉ một làn,
Thấy ánh trăng cũng đơn phương chiếu rọi,
Thấy ngàn sao cũng độc nháy một mình,

Thấy bản thân như thoát cảnh dư thừa.
Như gượng bút cố ép thêm nét vẽ,
Như đè tranh phết sáp ốp tông màu,
Như vô tình lá rụng rớt khung tranh,

Như thật thể tâm hồn ta thiếu thoát.
Tựa cơn gió không vạn vật vui đùa,
Giống lấp nhật, nguyệt chắn chặn dương qua,
Như tinh tú thiếu thời không trải mực,

Như đời trai sải bước không bóng hồng.
Tựa qua ngày không thấy một hình bóng,
Giống không em trong một cõi hư mờ,
Như giờ đây tâm hồn anh trống vắng.

Như thế đó hỏi em nào có biết:
Treo dáng người theo gối mỗi giấc mơ,
Buộc cõi lòng theo mỗi hồi trầm lặng.
Như đúng rồi:
_ Ôi tâm hồn tôi khuyết!

Ngày 25 tháng 5 năm 2013.

Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

Thơ Tự Sáng Tác

Tự Sáng Tác