Hiển thị các bài đăng có nhãn Lãnh Vô Tình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lãnh Vô Tình. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 2 tháng 3, 2014

Tự thân!

Tự thân!

Thạch Tưởng Giới.

Tít…tít…tít…Tít…tít…tít…

Nó vứt nhanh cuốn sách đang đọc dở xuống đệm đứng dậy.

_ Lại đi học!

Tắt đồng hồ báo thức đi, nó chuẩn bị nhanh đồ đạc rồi đến trường. Trọ cách trường học khá xa nên nó phải đi xe máy. Như mọi hôm, ra đường là "tia" gái đầu tiên. Thoáng một con chuồn chuồn ớt ngang qua, nó kéo ga lên rượt theo. Ngang qua ngã ba, bắt gặp một thằng nhóc đang chở một cô bé đi ra. Cô bé bị che khuất mặt, nó ngó nghiêng mong nhìn được rõ mặt hơn. Mải ngó nghiêng, bánh xe trước của nó cán lên một quả xoài lủng.

_ Roẹt…Rầm….

Xe trượt bánh xòe ngang, nó bay ra khỏi xe theo quán tính, đầu gối của nó nhẹ nhàng "hôn" xuống mặt đường tinh tế, ngây ngất quyến luyến đến một đoạn đường dài mới chịu buông. Bay được một đoạn hết lực thì dừng lại, nó uể oải ngồi dậy cảm thán.

_ Á đù… Như phim trưởng!

Nghe tiếng ngã xe, mọi người xung quanh xúm lại quan tâm xem nó có sao không. Nhanh tay, một bác trung tuổi nhanh chóng dắt xe của nó lên vỉa hè. Ngồi bệt xuống lòng đường, nó kéo kéo hai ống quần lên phủi phủi lắc đầu. Như sợ nó không đứng dậy được, hai bác thợ xây gần đó ra xem hỏi han.

_ Ngã có đau không? Xem xem người có việc gì không?

Lại đưa tay ra, hai người định giúp nó đứng dậy. Nhưng nó kiên quyết gạt tay hai người ra mỉm cười.

_ Không sao bác ạ! Cháu tự đứng dậy được.

Chống tay xuống nề đường, nó mạnh mẽ đứng dậy đi đi lại lại. Cúi xuống đưa ánh mắt hướng về phía đầu gối, nó nhìn chiếc quần rách lắc đầu.

_ Mốt không chịu được!

Lại đưa tay qua lỗ thủng quần ở đầu gối , nó xé sạch lớp da chết cùng gạt mạnh đất cát bám ở miệng vết thương đi. Mấy người xem xung quanh không khỏi gai người quay mặt đi. Không mang nhiều ý nghĩa, đấy là cách để bùn không nhiễm vào vết thương. Nó biết một hồi nữa, khi vết thương xưng lên, bùn đất sẽ nhiễm vào vết thương. Khi đó, muốn lấy đất ra khỏi vết thương sẽ khó khăn và đau đớn hơn nhiều. Khá chuyên nghiệp, nhưng nó được dạy vậy.

Lê người đi vào vỉa hè ngồi để bình tĩnh trở lại, lát sau khi mọi người quan tâm đến nó đã đi vãn, nó quay đầu cám ơn mọi người xung quanh rồi tiếp tục đến trường.

Mông lung theo cơn gió lạnh cuối Xuân, những hạt mưa phùn nhẹ rơi làm nhòe mắt kính. Nó không khỏi nhớ lại những ngày thơ ấu.

Hồi ấy, khi còn học mẫu giáo, lâu lâu là nó lại đánh nhau vài lần. Có một lần đánh nhau, vừa đạp được đối thủ rơi xuống mương, nó lại nhảy lên xông phi xuống theo. Chiến ý hừng hực, nó tham vọng về tuyệt kĩ "Nhất cước tan bánh đa". Nhục mặt, cái mương đó cũng nhỏ mà khổ là nó lại không biết bơi. Rủi hơn, cước pháp của nó đi không trúng đích, nỏ mạnh hết đà, nó rơi xuống ngay giữa dòng mương. Vận khí rắm chó, đầu gối nó tương luôn vào cọc tre dưới đó. Mãi đến bây giờ, đầu gối nó vẫn còn lưu lại một vầng trăng trắng sáng từ hồi ấy. Hôm đó, nó uống no nước và được chính đối thủ dìu về.

Cũng chẳng dám về nhà! Mỗi lần mang "trọng tội", nó lại "lủi" xuống nhà bà ngoại để lánh nạn. Lần nào cũng vậy, bà ngoại nó cứ thấy bộ dạng ấy của nó là lại la mắng thậm tệ. Mắng nhiều thì quên nhanh, biết vậy nên lần nào nó cũng cúi đầu nghe cho xong chuyện. Biết ơn nhất, lần nào ông ngoại nó cũng.

_ Cái bà này nói ít thôi! Trẻ con nó vậy!

Mừng quá đi… Đúng rồi! Nó là trẻ con mà! Những lúc như vậy, trong lòng nó luôn hô hào ầm ĩ mong ông ngoại ca thêm mấy bài. Khổ nỗi ông ngoại nó lại rất kiệm lời.

Lâu sau, một chậu nước ấm được mang ra ngoài sân, ông tắm và rửa sạch những vết thương cho nó. Ân cần từ tốn, ông dặn dò.

_ Lần sau đánh nhau mà toạc máu ra, nếu đất có dính vào thì lấy tay gạt hết đất với cái da sần sùi này đi. Để nó sưng lên mà đất dính vào thì khó lấy ra lắm. Xem này!

_ Á…a…a…

Nó tru lên mỗi hồi khi ông cầm cái khăn kéo qua miệng vết thương để lấy bùn ra. Nghe nó kêu là thế nhưng ông vẫn thản nhiên như không có việc gì phụ họa thêm.

_ Thấy chưa?

Còn làm gì được nữa? Nó liên tục gật đầu như gà mổ thóc. Lúc đã băng bó xong xuôi, ông ngửa mặt lên nhìn nó.

_ Không khóc à? Đau thì phải khóc chứ!

Nó gật đầu.

_ Ú…òa…Hu..hu…hu….

Ông không nói thì nó cũng chuẩn bị gào lên rồi.

Khẽ lắc đầu, ông bỏ vào nhà ngồi xuống bàn uống nước, mặc nhiên không để ý đến nó nữa. Một hồi lâu khi khóc mà không có ai xem, nó cũng chán nản tập tễnh mò vào nhà ngồi ở cái ghế đối diện với ông. Vẫn giống như thường lệ, ông hỏi nó nguyên nhân tại sao lại đánh nhau. Cũng giống mọi lần, vẫn một câu, nó trả lời.

_ Con ghét thằng đấy!

Và lần nào cũng vậy, ông chỉ khẽ nhếch miệng cười nhìn gương mặt nó ngây ngô nhăn nhó. Chỉ khác mọi lần là hôm ấy ông có nói thêm.

_ Lần sau ngã thì đứng dậy, đừng để nó kéo về. Con trai gì mà kém vậy? Mà cháu xem, cháu đánh nó, cháu cũng đau mà nó cũng đau. Xong rồi cháu có hết ghét nó đâu. Cứ ghét ai là đánh người đó hả?

Nó im lặng không có trả lời. Ngày đó nó cũng không hiểu lắm, hay không cũng vì suy nghĩ của nó còn quá đơn thuần. Nhưng nó cảm thấy ông có vẻ ghét nó đánh nhau. Để rồi, từ đó nó không còn đánh nhau nữa và luôn tìm cách tránh đi những vụ xô xát. Lâu dần, đó cũng trở thành một thói quen của nó. Và cứ mỗi lần ngã xuống, nó đều tự mình đứng dậy và mạnh mẽ xóa đi những vết bụi và da chết bên cạnh vết thương. Người ngoài nhìn thì nghĩ nó mạnh mẽ. Nhưng hơn hết, nó làm vậy chỉ vì không muốn mình đau đớn hơn thôi.

Riêng cuối câu truyện của tuổi thơ, sau này nó mới biết. Chỉ vì mấy câu nói đó của ông mà thời gian sau đó ông nó bị bà nó hò la suốt một thời gian dài. Nguyên cũng bởi sau thời gian đó, nó không còn xuống nhà ông bà ngoại thường xuyên nữa. Có chăng cũng chỉ một đôi lát rồi lại về. Cũng như nó không còn cần một nơi chở che cho mình mỗi khi bản thân phạm sai lầm nữa.

Mãi sau này khi đã khá lớn, bà ngoại nó mới gặng hỏi nó vì sao không còn xuống đây chơi nữa thì nó mới hiểu ra được.

Cứ thế: Một thời bão táp mới lại bắt đầu.

P/s: Sống quang minh chính đại, không sợ ai nghĩ sai về mình.

Thứ Hai, 24 tháng 2, 2014

Tôi.

Tôi.

1. Cho đến bây giờ, ở cùng xóm với anh ý rất lâu rồi, tôi không thể hiểu được anh ý. Đôi khi tôi nghĩ rằng tôi rất hiểu anh ý nhưng dần dần anh ý lại cho tôi cảm giác không hiểu gì. Và sự thực đúng là như vậy, đôi khi anh rất truyền thống và khắt khe nhưng đôi khi lại rất mới mẻ và hiện đại. Tôi nghĩ rằng anh ý là người khó hiểu nhất mà tôi từng gặp. Trong cuộc sống này, tôi thấy may mắn vì tôi gặp được một người anh như vậy. Nhiều khi tôi tự cho rằng anh ấy như là anh trai ruột của mình vậy. Biết rằng anh ý sẽ không bao giờ chấp nhận suy nghĩ của tôi.

2. Tôi quý anh ý... hơn thế nữa, anh ý đúng là anh trai ruột của tôi. Tôi ghét anh vì lúc nào anh cũng coi tôi như một đứa trẻ. Nhưng tôi hiểu đó là bởi anh ý lo lắng cho tôi. Trong ý nghĩ của mọi người, có thể anh ý là một người rất lười nhác, nhưng trong ý nghĩ của tôi, anh là một người rất có trách nhiệm và hay lo lắng cho mọi người. Trong suy nghĩ của mọi người, anh ý rất kiêu ngạo và coi trọng sự tự tôn. Nhưng tôi biết, anh ý rất mềm yếu và dễ đổ vỡ. Tôi nhớ có một lần tôi chép bài lỡ ngủ quên, anh ý thức cả đêm để chép bài cho tôi. Hôm sau, tôi la mắng anh ý cả buổi vì chữ hai người không giống nhau. Anh ý sợ viết xấu mọi người không hiểu được, còn tôi chỉ viết vội viết vàng. Anh ấy chỉ bảo.

- Anh sợ em không hiểu. Còn thầy cô... chắc không đọc đâu.

Và anh ấy đúng! Nhưng tôi lại hắt hủi anh ý thậm tệ. Biết đâu bây giờ tôi lại đi theo con đường anh ấy lựa chọn cho tôi. Dẫu chẳng biết mai sau như thế nào, tôi cho rằng đấy là đúng đắn.

3. Anh ý hả? Chắc là người điên rồ nhất tôi từng gặp. Sở dĩ tôi nói chuyện với anh ý bởi vì anh ý theo đạo Thiên Chúa giáo. Dù rằng anh ý rất nhiều lần nói rằng.

- Đạo nào cũng có cái tốt em ạ! Không phải ai theo đạo cũng như anh đâu.

Anh ý đúng! Cái cách mà anh dẫn dắt mọi người trong xóm hòa đồng lại với nhau làm tôi hiểu hơn về cách sống của mỗi người. Anh ý kết nối bất kì ai dù ở đạo nào.

Tôi ghét anh vì anh dẫn nhập tôi vào cuộc sống khác hẳn với mọi người. Có lẽ, trong thâm tâm của anh, tôi là người bé nhất. Nhưng khi đi học, tôi hiểu rằng đó là điều mình cần nhất. Vì tôi học y... Anh ý cho tôi cảm giác mình có thể nói chuyện thoải mái trước mặt tất cả mọi người về chuyên ngành của mình. Và tôi tự tin hơn trong những suy nghĩ học hỏi của mình. Trên lớp cũng như ngoài xã hội.

Sống bên anh lâu hơn để tôi biết rằng, anh ý là một nhà tâm lý tài ba. Và không có anh, phải rất lâu sau tôi mới bước qua được sự tự ti khi đứng lên diễn giải về nghề nghiệp của mình. Tôi nghĩ rằng đến với xóm, đấy là một điều đúng đắn.

4. Tôi không có suy nghĩ nhiều về anh, đơn giản tôi là người không mấy quan tâm về điều đó. Chỉ đơn thuần cảm giác về anh là một sự nghiêm khắc đến cứng nhắc. Có lẽ chỉ có rượu và thuốc lá làm hai anh em tôi gần nhau hơn.

Nhưng tôi khẳng định anh là một người có lý trí và chuẩn mực rất cao. Có lẽ bởi tôi chưa đủ tầm cách để làm anh phá vỡ những chuẩn mực ấy. Cái tôi học được ở anh đơn thuần nhất là không làm người bên cạnh mình lo lắng. Và khi đi uống rượu, tôi cố gắng về nhà sớm trước 10h hoặc không đi qua đêm. Tôi nghĩ đấy là sự hợp lý.

5. Tôi tôn trọng anh ấy như một người anh cả của xóm. Tôi có rất nhiều điều không hợp với anh ý. Nhưng tuyệt, tôi không dám đứng lên chống lại anh ấy. Vì khi chưa cần nói, anh ý đã hiểu tôi định nói gì và anh ý luôn có cách biến suy nghĩ của tôi thành ngốc nghếch. Dù đúng dù sai, tôi biết mình nên cam chịu. Tôi nghĩ rằng đấy là cách tốt nhất để anh ý duy trì sự ổn định trong xóm. Tôi nghĩ tôi sẽ không đảm nhận được vai trò của anh ấy.

6. Tôi thì chẳng phải bàn! Tôi đối lập với anh ý từ trước tới giờ rồi. Anh ý luôn có những chủ kiến bất di bất dịch của riêng mình. Mặc mọi người nói thế nào thì anh ý vẫn không thay đổi. Tôi mặc lòng đồng tình rằng phần lớn ý kiến của anh là đúng. Nhưng tôi chán ghét vì những ý kiến đóng góp của mọi người ít được thông qua. Dẫu vậy, tự thân, tôi không thể phủ nhận được vai trò của anh ấy.

7. Tôi sợ anh ấy! Có lẽ trong suy nghĩ của anh tôi là người ngốc nghếch. Và tôi nghĩ anh ấy đúng. Nhưng không phải vì tôi mà là chuẩn mực của anh ý quá khắt khe. Càng bên anh ý tôi càng cảm thấy tự ti. Tôi rất sợ một ngày nào đó anh ý không vui, anh có thể ngồi kể cho tôi nghe cả buổi về những gì tôi đang lo sợ và vẽ hướng giải quyết cho tôi. Tôi rất sợ nói chuyện với anh, nhưng kì lạ, khi anh không đề cập tới những suy nghĩ của tôi, mọi thứ đều rất vui vẻ. Anh là nguyên nhân khiến tôi trở lại xóm trọ này.

***. Bọn nhóc chúng mày mày là một lũ ngốc. Sao anh nói vậy?

1. Cuộc sống này không ai hiểu ai. Sống rồi mới biết! Quý nhau, cũng chỉ vậy thôi. Đừng vì ai đó tốt với mình một chút mà đã thoải mái rồi. Học suy nghĩ và nghi ngờ đi em.

2. Mày em gái anh! Thế chẳng là gì cả. Còn quý còn ghét nhau về lâu về dài.

3. Hiểu được vậy anh cũng mừng. Coi như năm qua anh không tốn cơm gạo với mày. Nhưng mày là người làm anh thất vọng nhất. Anh chỉ muốn nói với mày một câu.

- Đừng đồng ý lấy ai khi bản thân còn chưa biết yêu là gì. Nghiệt ngã lắm!

Biết anh rồi đấy! Một lời không hợp, xa nhau vạn lý. Đừng hỏi sao danh bạ anh không có số điện thoại của mày.

4. Trẻ trâu thôi! Hồi mẫu giáo anh cũng hiếu chiến lắm. Sau ở với ông bà ngoại nên lành tính ra đó. Giờ em lớn rồi, tránh xa đánh nhau ra. Chuyện của bọn trẻ cứ để bọn trẻ lo, em cũng còn cuộc sống của em nữa. Đừng để ai lo lắng về mình em ạ! Đâu giải quyết được gì đâu. Gãy một chiếc răng, hàn lại thật vấy vả.

5. Cuộc sống này cần lời nói và hành động. Đừng biến mình thành một kẻ hề. Vì chư thế gian không phải ai cũng ngốc.

6. Mình thông minh hay mình ngốc không cần phải nói đâu em ạ! Sống thôi! Không cần thể hiện đâu! Đừng tự thông minh đến nỗi biến mình thành kẻ ngốc. Mày chọn sai hướng đi rồi. Anh với chị Hạt cứ nhìn nhau cười xem một đứa ngốc đó. Thay đổi đi.

7. Mày còn vô tư nữa thì sẽ bị loại sớm thôi em ạ. Hoa trắng còn phải có nhụy vàng.

Thứ Ba, 18 tháng 2, 2014

Say - Bình thường.

Thạch Tưởng Giới.

Khò...khò.... - Tôi chìm trong một giấc ngủ chiều.

Bỗng nhiên điện thoại vang lên.

Ree..ng... Ren..g.... Mùa xuân đến tưởng như rất ngầu... Mùa xuân đến lạnh khó gội đầu.... ( Mùa xuân đến từ những giếng dầu )

Tôi nghe máy.

- Ăn con lô...

- Tối qua phòng tao uống rượu nha... Khoảng nửa tiếng nữa qua nha...

- Uh...

Tút...tút.... Khò...khò

Nửa tiếng sau.

Re..ng...re..ng... Nếu lỡ chúng mình hai đứa yêu nhau... Làm sao anh cưới khi có vợ rồi... ( Nếu chúng mình cách trở )

- Cứ nói...

- Đi nhậu đi... Kinh phí của mày tao đóng rồi nhá... Không phải nộp đâu...

- Uh...

Tút...tút... Khò... khò...

Re..ng...re...ng... Ngủ cùng nhau trong đêm nay thôi! Sáng ngày mai chia tay tốt quá rồi...

- Hớ...

Tút..tút...

- Ê... Sao mày không nói gì? Ê này... Có chuyện gì đấy?

Tôi cúi xuống xem lại điện thoại.

- Mẹ cha nó tắt máy từ hồi nào vậy?

Tôi ngáp...ngáp....

- Đến giờ kiếm ăn rồi...

Bước ra khỏi cửa phòng, tôi nói to.

- Có đứa nào có gì ăn không? Cho anh ăn với...

Con nhóc Thùy bước ra.

- Anh ăn xoài nhá...

Tôi nghĩ nghĩ rồi lên tiếng.

- Uh... Mày bổ đi...

Tiện tay tôi lại rút điện thoại ra coi. Có tin nhắn:

Nội dung.

Toj nay nhau o nha thag Nam nha!
( Tối nay nhậu ở nhà thằng Nam nha! )
Chữ kí: Anh rất tỉnh và đẹp zai...

Đang khi vừa đọc vừa nghĩ lại nội dung mấy cuộc điện thoại lúc trước. Con nhóc bê đĩa xoài ra.

- Xong rồi anh ơi...

Tôi hất tay.

- Thôi! Anh không ăn đâu... Lại có "tén" rồi!

Mặc kệ nó mời mọc, tôi lên xe lượn mất hút.

Đến nơi, vẫn chưa chén đĩa gì... Mấy thằng đang đan quạt ( Chơi bài ). Sy Chim quay ra.

- Thằng kia! Tao gọi mày lâu rồi cơ mà!

- Đâu có! Thằng Nam ( Gió Tình Yêu ) nó bảo em là: " Khoảng nửa tiếng nữa mà!"

- Suốt từ bốn rưỡi đến giờ mày bảo mấy cái nửa tiếng rồi?

- Thì em có biết khoảng nửa tiếng là bao nhiêu đâu? Cứ nghĩ nó là hai tiếng ý!

- Thôi mày biến đi! Tao đéo nói chuyện với mày nữa!

Hắc...hắc...

Ngồi chơi một lúc thì dàn trận. Lẩu chó thôi... Anh em nói vui.

- Nay thằng Phong ( Phong Công Tử ) làm chó đấy!

Nó cười cười nghiêm túc.

- Đấy! Anh em cứ nói mất quan điểm quá!

Lại cười vui rôm rả... Và rượu được rót ra. Tôi đã chọn chỗ để không phải bỏ rau với đồ nhúng vào nồi rồi. Thế mà anh Toàn ( Phạm Gia ) còn cố ngồi chen vào đẩy tôi ra ngoài. Lại còn...

- Anh là anh tạo điều kiện cho chú đấy nhá!

Tôi quay sang thì ra là đang ngồi cạnh em gái thằng bạn ( Cube Bông ). Điều kiện quái gì chứ? Thằng anh trai nó còn đang ngồi lù lù chéo cánh thế kia thì còn làm ăn được gì? Gì chứ...? Em biết thừa! Anh sợ ngồi cạnh người đẹp rồi bị mấy anh em chụp ảnh up face thì con sư tử nhà anh nó giết chứ gì? Đúng là chẳng có tý máu nam nhi gì cả... Đè ra đâm...à...đánh tới tấp chứ sao phải sợ nó?

Lại tiếp tục, qua 30 tuần rượu ( Tuần rượu = số lượt rót ) , anh em bắt đầu tào lao. Anh Toàn khơi mào.

- Trong lớp, anh là anh biết có hai đứa thích thằng Nam.

Nghe vậy, thằng Nam lắc đầu.

- Làm gì có con nào? Có mà em không biết à?

Lão Toàn quả quyết.

- Anh chẳng biết thì sao? Hai con đấy tên chữ đầu tiên là vần T.

Thằng Nam nghĩ ngợi.

- T đéo nào... Trang à?...Trường, Thanh, Thoát,...

Chỉ thấy lão Toàn liên tục.

- Không phải!

Cái lão này! Lần nào uống rượu cũng nói mãi câu này! Không thì lại bàn gái gú... Lát nữa lại bắt đầu tiếp cho coi. Mà nói ra thì nói mẹ tên cho nó rồi... Không nói tên nên lần nào uống rượu cũng lôi vụ này ra. Đến cùng lại là thằng Nam lên tiếng.

- Em thì em chẳng biết đứa nào thích em nhưng sát gái thì anh Toàn là số một rồi! Chẳng biết thế nào nhiều người yêu thế?

Ngó mặt các anh em một vòng nó lại chỉ tay vào tôi.

- Xong đến thằng này!

Mẹ kiếp... Tao im rồi thì thôi chứ! Cứ lôi tao vào làm gì? Tôi đành lên tiếng phân bua.

- Yêu đương máu gì? Anh em mình toàn người đẹp trai... Anh rất tỉnh và đẹp trai... Hắc...hắc... Đúng là câu này...

Nói xong, tôi lại vớt rau trong nồi lẩu rồi tiếp tục.

- Thực ra có nhiều thứ không như anh em mình nghĩ đâu. Cứ nghĩ yêu nhưng không phải, cứ nghĩ người ta thích mình nhưng có thích đâu? Cứ nghĩ là thế này nhưng cuối cùng nó lại là thế kia. Đấy! Tưởng nó ngon mà lại là hỏng, nhìn nó xấu ớ.. lại thành bở. Yêu đương cứ bát vạn mà tai nạn thì lấy nhau...

Mấy thằng quay ra ủng hộ.

- Đúng đấy! Toàn bác sĩ bảo cưới.

Qua một hồi, chẳng biết lão Toàn lại nghĩ cái gì quay ra.

- Anh thấy là thấy trong mấy chú, thằng Đường ( Phù du ) là đẹp trai nhất!

Nhìn qua một lượt, mình là mình lại thấy anh Sỹ đẹp trai nhất. Đang khi xem xét thì thằng Đường lại đổ thừa cho tôi.

- Đâu có! Đẹp trai là phải nói thằng mào gà kia kìa...

Ôi trời! Ngất... Đẹp quái gì... Được liệt vào hàng ngũ đẹp đã là tốt rồi. Nhưng mà kệ, biết đâu lại là thật Hé...hé... Tôi hài hước lấy tay vuốt cụp mào gà xuống như kiểu người nó nói không phải tôi.

Muôn đời muôn thủa, nhậu là bàn ngay đến tửu lượng. Anh Sỹ bình phẩm.

- Tao là tao biết thằng Đường với thằng Giới là uống rượu ác nhất...

Thằng Phong phản đối.

- Tao là tao thấy thằng Nam uống kinh nhất.

Tôi giảng giải.

- Uống rượu lúc được lúc không, tùy thuộc vào sức khỏe thôi. Như em nay đây này, say lắm..ồy..

Mấy thằng cười cười tưởng tôi nói đùa. Ngất... Say thật mà nghĩ mình nói đùa. Sau tôi phải gọi điện để tránh đi mà bọn này vẫn lôi xuống. Thằng chủ nhà mọi khi không ép ai mà hôm qua ép mình ác liệt.

Trốn đi rồi mà nó vẫn kéo tôi ngồi xuống. Nghĩ lại cảnh mình say nhè ra rồi mà hắn vẫn cầm bát tô rượu khoác vai.

- Mấy anh em mình uống hết cái bát này.

Kết quả là bay thêm vài bát rượu và say không thể say hơn được nữa. Đòi về mà nó không cho về, sau rượu ngấm ngủ luôn tại gia. Say chẳng biết gì... Nhòe....

Đêm tỉnh dậy làm 5, 6 bát nước... Mấy thằng vẫn đan quạt ác... Tôi chẳng hiểu sao mình lại ở trên giường. Tốt quá! Chưa chết... Đầu đau như búa bổ. Tôi thầm rủa.

- Thằng Đường Béo mua rượu chỗ nào mà uống đau đầu vậy? Mẹ cha nó chứ...

Đau đầu nằm mãi mới ngủ tiếp được... Sáng về mà đầu vẫn đau như búa bổ. Nuốt 2 viên Panadol vào xong tình hình mới được cải thiện. May mà lúc nào phòng tôi cũng có sẵn Panadol.

Nghĩ lại hôm trước uống với Đường Béo quất 0,33 lít. Hôm sau uống với Tran Ðai Nghia làm 0,6 lít. Vẫn ngon re... Tối qua làm 0,3 lít mà say mèm... Tối nay họp xóm lại phải trấn áp giang sơn nữa... Khủng hoảng quá đi.

Cơ mà vẫn bình thường! Thanh niên thì cứ mặc sức say đi... Sau này làm bố, làm chồng muốn say cũng chẳng được... Say nói ra cũng là một loại vui thú của tuổi trẻ. Chiến thôi! Họp xóm, cô chủ cho con gà hơn 3kg. Không say hơi phí... Quá điên cuồng...

Thứ Bảy, 15 tháng 2, 2014

Giá trị.

Giá trị.
Thạch Tưởng Giới.



Buổi trưa thứ bảy trên xóm trọ, đang ngồi tâm sự cùng bạn gái, cô em cùng xóm trọ đi qua ngó đầu vào cửa sổ.

_ Ôi.. nhợ…

Tôi giật mình quay ra.

_ Ôi nhợ… Mới lên à cu?

Cô em oang oang.

_ Em mới lên xong! Nhớ anh quá cơ!

Tôi bĩu môi.

_ Chém gió! Đi học thì nói mẹ ra là đi học… Nhớ anh quá cơ… Bố "nôn" vào mặt mày bây giờ…

Con em nhăn mặt.

_ Nói mỗi vậy thôi mà! Gớm… Kinh quá đi….

Tôi quay sang phía nó phẩy tay.

_ Được rồi! Đi nấu cơm đi, tao không ăn mỳ đâu!

Con em giật mình.

_ Ơ! Xóm trọ không còn ai à?

Trả lời có lệ.

_ Còn mày với tao, đi nấu cơm đi…

Nói rồi tôi lại tập chung vào ván game đang dang dở mặc kệ mấy lời lải nhải thừa hãi của nó. Hồi lâu sau, con nhóc mang sang một tô cơm cùng mấy món ăn nó mới thao tác xong để lên bàn. Cũng chẳng ảnh hưởng gì đến chiến dịch đang dang dở, tôi tiếp tục luyện game.

_ Bỏ đấy đi! Về rồi tý sang mà lấy bát.

_ Anh quá đáng vừa vừa thôi nhá!

Tôi chẳng thèm quan tâm quay ra nhìn nó rồi lại đưa mắt chăm chú nhìn vào màn hình. Thấy thế, nó cười hì hì tiến lại gần quan sát.

_ Anh chơi cái gì cho em chơi với.

Tôi buột miệng nói luôn.

_ Chơi gái!

Nó lại gầm gáy một hồi, thẳng cho tới khi tôi cầm lấy điếu thuốc lá dơ lên lắc lắc nó mới chịu về. Tiếp tục luyện game, chợt facebook báo tin nhắn tôi mới dừng game lại để đọc thử. Thì ra là cô bạn học cùng cấp ba nhắn tin. Lại ngồi nhắn tin nói chuyện với cô bạn một hồi, hẳn tới khi con em đi qua.

_ Anh ơi! Anh không đi học à?

_ Có!

_ Thế mấy giờ anh đi?

_ Một rưỡi…

_ Sao anh không đi rỗi… Muộn rồi…

_ Ừ!

_ Này… Anh không nghe à?

_ Không… Hả..ơ… Mày vừa nói gì đấy?

Nó nhìn tôi rồi chỉ chỉ vào chiếc cặp hồi sáng khi đi học về tôi vứt ngổn ngang ngay trên giường. Nó nói.

_ Đi học… Đi học đó…

Tôi hất tay quay mặt đi.

_ Biết rồi! Đi...đi...

Nó nhăn nhó như kiểu dở khóc dở cười.

_ Em bảo là bảo anh... đi học đó!

Thấy nó cứ nhì nhằng, tôi chẹp miệng ngó sang phân tích.

_ Biết rồi! Chiều nay tao phải đi học. Còn mày! Đi học thì cứ đi đi.

Nó nhìn tôi thở dài rồi bỗng dưng hét lên.

_ Em bảo là đi học…. Đi học… Đi học đó… Anh đi học… Anh đi học chứ không phải em đi học... Hiểu chưa? Là anh… Là anh đi học đó! Gần hai giờ rồi anh biết không?

Tôi giật mình suy nghĩ lại một chút rồi phẩy tay chẹp miệng.

_ Ra chơi vào cũng được… Không sao! Ha…ha… Không sao… Không sao…

Con bé đi liêu xiêu lẹo vẹo rồi ngã nhào ra giường tôi.

_ Em ngất đây!

Tôi vỗ tay xuống bàn.

_ Ngất đi… Ngất đi… Tao "hấp diêm" mày… Hớ...hớ…

Con bé ngồi ngay dậy phân bua.

_ Anh nằm mơ đi…

Vừa nói xong, nó ngửa mặt lên đảo mắt tít mù như rang lạc. Vô hồn, thẫn thờ như không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, nó hỏi.

_ Anh đang làm gì vậy?

Vốn vội vàng, tôi quay ra trả lời nó cũng vội vàng.

_ Đi học! Ngu vậy?

Lát sau, khi đã sắp xếp hành trang đi học xong, tôi hất mái tóc vênh mặt.

_ Đi học thôi! Biến ra cho tao đi học…

Con bé lắc lắc đầu như không tin vào mắt mình. Nó lên tiếng.

_ Nhanh kinh hồn! Tưởng anh còn thay quần áo nữa cơ Hí...hí... Chải đầu đi anh ơi! Em toàn khoe là xóm mình có ông anh đẹp trai mà anh xem xem… Chẳng ra làm sao…

Nghe vậy, tôi nghiêm mặt vẻ đứng đắn phản bác.

_ Bậy nào! Suất ca nó là từ trong tâm hồn của anh rồi!

Con em nghe thấy vừa đi ra khỏi phòng vừa giả bộ nôn.

_ Nói không biết ngại…

Tôi cũng mặc nó nói vừa khóa cửa vừa dặn dò.

_ Mày đi trước đừng cài cổng nha! Anh ra ngay bây giờ đó!

Lại tiếp tục con đường vun đắp kinh luân, tôi dắt xe ra khỏi ngõ mà lòng buồn tê tái. Lúc mới ra khỏi ngõ, gặp ngay "bà chị" người yêu thằng bạn, tôi dắt chậm lại đôi chút lên tiếng bắt chuyện.

_ Đi đâu vậy chị ơi?

Không thấy trả lời, tôi lên tiếng hỏi lại.

_ Chị đi đâu vậy ạ?

Bà chị quay sang trả lời mà mắt không nhìn sang.

_ Ừ… Chị đi vào trong nhà bạn trong này một chút! Em đi học à?

_ Dạ! – Tôi trả lời mà trong lòng thầm khó hiểu.

Nhưng bỏ qua ý nghĩ ấy nhanh chóng, tôi kéo ga lượn nhanh tới trường. Trên đường đi, tôi phân tích lại cuộc nói chuyện vừa xảy ra mà lòng thấy thật không thoải mái. Ngang qua ngã ba, gặp ngay ông trung niên lượn xe sang đường vào ngã rẽ mà không xi nhan, tôi giật mình lách sang một bên tránh va chạm, miệng chửi to.

_ Con mịa lão già... Xe cháy xi nhan à? Hay già rồi không biết bật đèn hả? Mịa kiếp… Cứ làm như khoan đêm không đèn vẫn đục chuẩn ý… Mịa… Lão là "pháo thần" hả…?

Nói xong, tôi lại tiếp tục tăng ga bỏ lại sau lưng những tiếng khúc khích cười của mấy người qua đường. Thâm tâm tự nhủ: "Xe mình còn đang cháy xi nhan đằng sau mà còn đi chửi người ta! Ngại thế!"

Lại ngẫm lại đoạn đối thoại trước đó đang dang dở, tôi giật mình đưa ra kết luận: "Mình nhận nhầm người rồi!"

Tôi thầm rủa.

"Xê mờ nờ cờ… Mất hết mặt mũi, thế mà nó cũng trả lời lại mình được. Nản quá đi… Ta nhớ mặt nó rồi! Lần sau gặp lại, chết với ca…"

Lại chuyển sang suy nghĩ đoạn nhắn tin với bạn học lúc trưa, tôi thở dài phiền muộn. Dẫu sao mình cũng tận lực rồi, giúp Phật giúp sang Tây Thiên nhưng mình cũng không phải Ngộ Không mà. Mà nghĩ lại cũng tức quá đi… Giữa thế gian tự nhiên ở đâu lại mọc ra một thằng trộm mù… Chuyện là thế này… Tôi nghĩ lại đoạn hội thoại lúc trưa.

Face book Messenger.

_ G ơi! Cậu có đấy không?

_ Có!

_ Cậu phải giúp tớ!

_ Giúp gì đấy?

_ Tớ bị mất laptop rồi!

_ Uh! Sao mất?

_ Hôm qua đó!

_ Uh..

_ Chiều qua lúc tớ nói chuyện với cậu đó!

_ Uh! Sao nữa?

_ Nói chuyện xong tớ cài cửa vào rồi đi tắm… Lúc ra ngoài… Laptop bị mất rồi!

_ Thế à?

_ Uh! Cậu phải giúp tớ…

_ Cậu nói rõ hơn đi…

_ Giờ tớ không biết phải làm sao nữa! Tớ không dám nói với mẹ tớ… Sáng nay mẹ tớ gọi điện nên bảo để máy tính xa người ra không hại sức khỏe. Cháu tớ còn nói xen vào bảo Tết cô về mở Đô rê mon cho cháu xem nha! Giờ tớ không biết phải làm sao nữa! Cậu phải giúp tớ! Tớ buồn suốt từ hôm qua tới giờ đó… Không biết… Cậu phải giúp tớ…

_ Nói cho tớ biết suy nghĩ của cậu đi…

_ Tớ không nghĩ là trong xóm có người lấy, tớ đoán người ngoài vào lấy.

_ Không! Tớ hỏi cách giải quyết kia…

_ Tớ định nói với mẹ tớ nhưng khó quá! Không thì Tết tớ mua lại cái máy cũ mang về… Tớ không biết! Cậu phải giúp tớ…

_ Cậu bình tĩnh đi… Tớ có nói không giúp đâu! Tớ nghĩ cậu nên chọn phương án 1.

_ Tớ sợ lắm!

_ Tớ cũng hiểu qua hoàn cảnh của gia đình cậu. Khi mẹ cậu biết được điều này, tất nhiên bà sẽ rất buồn và lo lắng cho cậu. Nhưng cậu cũng phải hiểu là nếu như khi bà biết cậu lừa dối bà thì cái nỗi buồn ấy của bà sẽ còn lớn hơn nhiều. Tớ nghĩ là cậu nên chọn phương án 1. Bọn mình lớn rồi! Cho người lớn biết là mình đã trưởng thành rồi đi… Nếu không họ sẽ còn lo lắng về mình nhiều hơn đó. Thẳng thắn và thành thật! Giữa những người lớn với nhau có gì là không thể nói phải không? Cố lên! Go… Go… Go…

_ Thế tớ phải nói gì?

_ Nói gì là nói gì?

_ Thế tớ phải nói làm sao? Cậu phải giúp tớ!

_ Ak… Thì bảo: "Mẹ ơi! Con làm mất máy tính rồi!" Mẹ cậu sẽ tự hỏi thôi, cứ trả lời theo là được.

_ G ơi! Tớ vẫn sợ!

_ Ngất! Sợ gì mà sợ?

_ Uh! Tớ sợ lắm! Tớ buồn suốt từ hôm qua tới giờ!

_ À! Thế hôm qua trong phòng có mất thêm cái gì không?

_ Không!

_ Mẹ kiếp! Tớ cam đoan thằng trộm là thằng ngốc nhất thế gian!

_ Sao cậu lại nghĩ vậy?

_ Lúc đấy cậu đang đi tắm à?

_ Uh! Sao?

_ Tớ mà là thằng đấy là tớ đã cướp sắc rồi! Lấy làm quái gì cái laptop… Mỹ nữ ngay đấy mà không làm ăn được gì! Ta kháo! Cậu cứ tìm quanh đấy thằng nào mà bất lực là y rằng thằng đó là thủ phạm…

_ G ơi! Tớ chết cười mất! Được! Tớ sẽ đi báo tìm thủ phạm… Hi..hi…

_ Đúng rồi! Phải đưa ngay nó lên phường.

_ G ơi! Cám ơn cậu…

_ Uh! Không có gì! Tớ phải đi học rồi! Vui lên nha! Khi có một thiếu nữ xinh đẹp nhỏ lệ là sẽ có rất nhiều trái tim mỏng manh tan vỡ theo đó!

_ Uh! Hihi… Bạn G vui tính thật….

"Giá trị của cuộc sống là gì? Là sống theo đúng những gì mình thích và điều hòa được nhân giao. Tôi có thể làm cho mình ngốc ra một chút để cho con nhóc quan tâm giúp đỡ tôi. Tôi có thể hình dung tâm trạng của nó khi bước ra khỏi cổng xóm trọ. Rất vồn vã và vui vẻ - Tôi nghĩ vậy! Tôi cũng có thể suy xét so sánh một chút để giúp cô bạn đưa ra lựa chọn trong lúc khó, dù rằng tôi cũng không dám chắc nó là chính xác nhất. Tự thân, tôi thấy vui vẻ. Hay ngay như cuộc nói chuyện ngắn ậm ờ đó. Nhầm người thì sao? Cứ cho tôi là một thằng khờ nhận vơ đi, nhưng cô ta sẽ nghĩ rằng cô ta đẹp… Còn nhận đúng người thì sao? Để cho tôi biết rõ cân lượng của chính mình. Tôi chẳng có gì đặc biệt để cô ấy phải nhớ tôi cả. Ngay như đây chỉ là một mối quan hệ mờ nhạt, không cần thân giao."

Tuan Anh Ktl : Biết sao anh chửi lão già xe máy vậy không? Bài tập ra Tết của em đó!
P/s: Viết hai năm mới xong! Năm ngoái viết dở, sau về quê lại quên không mang bản viết tay về. Hôm nay em gái đi thực tập qua xóm trọ chơi, nó mang lap sang mình mới làm ăn tiếp được. Câu chuyện này thực ra là định viết tặng một người bạn, nhưng để hai năm rồi. Ý tưởng ban đầu mình cũng quên theo nên mình đành "Gọi gió nâng tầng pháo nổ" diễn hóa theo cốt viết khác. Vì năm ngoái mình mới viết được một nửa, hôm nay mới viết nốt mà! Hắc...Hắc... Nếu cậu cười khi đọc thì nhớ trả thù lao tớ ha... Hơn sáu trang word lấy hai bao thuốc lá ha... Lấy cả ruột chứ không lấy vỏ bao đâu . Chúc mọi người đọc truyện on face vui vẻ... Nhìn bức ảnh kìa... Trẻ con cười thật tươi... Vui không?"

Thứ Sáu, 7 tháng 2, 2014

DU XUÂN TƯỜNG THUẬT KÍ.

DU XUÂN TƯỜNG THUẬT KÍ. ( Hoàn thành 80% chưa chỉnh sửa )

Thạch Tưởng Giới.

Thể loại: Hồi kí.

Phong cách: Hài hước, bá đạo.

Địa điểm: Giao Thịnh – Giao Tiến – Giao Long.

Nhhân vật.

Thạch ( Giới Dâm )

Phù Du ( Đường Béo )

Hiệu Gà

Đoàn Đề ( Đề Đóm )

Cương ( Cương Buồi )

Tâm ( Tâm Tít )

Duan Jun Kim ( Duân còi )

Răng khểnh nhu NgÂN ( Ngần ngậy )

Lời mở đầu: Truyện hài và dài kha khá nhưng nghĩ công chém gió của tại hạ mong mọi người đi qua ghé lại đôi phút. Xuân đã sang mà Tết cũng sắp đến, là vội vàng, là bớt chút thời gian ngồi viết. Mong nhận được nhiều lời chê trách, nhưng nhớ like trước khi cho tại hạ ý kiến hen. Còn bây giờ, mời các bạn theo bước chân của tác giả, để hiểu thêm về phong cách bá đạo xuyên từng vòm trời của tại hạ.

Chiều xóm trọ bơ vơ lạnh lẽo, xuân đã về mà lòng buồn tê tái. Cũng tại vì có mấy con gà mái _ bạn con bé cùng xóm trọ, đến chơi. Lúc bọn nó yến oanh ngoài cổng xóm, bản thân cũng thấy mừng rỡ lắm. Bước ra sân mà trong đầu đã vẽ ra bao la thủ đoạn rồi. Chỉ tiếc là “Cá Sấu cả đàn”. Lại buông xuôi tâm tư theo sắc hoa, lòng thầm nghĩ: “ Cái con chủ phòng nhìn còn chẳng ra con giáp gì thì lấy đâu ra hoa đẹp mà hái?” Đang khi thất vọng, chuông điện thoại reo làm tôi giật mình. Mở máy, đang định phát tác thì nhìn thấy số thằng bạn thân dạo trước. Niềm nở trở lại, tôi bắt máy.

_ Ăn con lô, xịt con lô, tịt con lô, phang con lô, mua ô tô. Alô… Alô…

Giọng nói quen thuộc từ đầu dây kia vọng lại.

_ Alo! Bác Giới à…? Bác Giới à…?

Giọng mình vậy mà nó còn hỏi! Cái thằng này! Để nghe kĩ lại xem có phải giọng nó không nào! Im lặng luôn… Lát sau,…

_ Alo… Anh ơi cho em hỏi đây có phải số điện thoại của Giới không ạ? Alo…

Đúng giọng thằng này rồi! Nhưng khang khác. Hé…hé… Linh cơ chợt lóe, tôi nghĩ ngay sang vấn đề khác nhạy cảm. Khẽ vuốt cằm cười dâm, tôi bắt lời.

_ Chuột cụ! Không số nó thì số ai? À.. Giới nó đi vắng rồi cháu nhá! Có gì khi nào nó về bác nhắn nó gọi lại cho. Mà này… Cháu tên gì ý nhỉ? Làm cái tên cho nó tiện quan hệ. Khổ! Già rồi cháu ạ! Toàn có quên thôi…

Nghe điệu bộ quen thuộc, thằng bạn lấy lại phong cách.

_ Ui… zời … ơi… Quen… Quen … Quen… Quen… Cái này là biết đúng người rồi này…

_ Thì đó! Không anh thì ai? Mà chú ý! Không nhận ra anh ý mà… Anh giận đấy! – Tôi giả bộ trịnh trọng nói.

_ Ầy bác thật… Nghiêm trọng thế?

_ Lại chẳng không à? Huynh đệ mấy thằng cứ có “pháo đài bay” cái, là quên hết nhau ngay… Thế cơ mà chú tìm anh có việc gì?

_ Hi..hi… Tình hình là như này bác ạ!

_ Dừng… Dừng ngay cái đoạn này! Có phải là: Tình hình là cô người yêu em có một số thứ nó phồng lên mà em phải tìm cách cho nó xẹp xuống. Vậy nên là đợt tới này… À… là bọn em tổ chức, vậy hôm đấy mời anh với chẹp…chẹp… đến dự đám cưới của em. Đúng không?

_ Bác… Hé…hé… Đấy! Mỗi bác là nghĩ ngay đến cái vấn đề đấy!

_ Ừ… Thế bao nhiêu thì động đậy.. À quên… Lấy nhau…lấy nhau…

_ Em cưới là cưới hôm 25. Còn mời thì em mời các bác về từ chiều 24 gọi là giúp em ít công việc.

_ Mẹ cái thằng… Có tý mái… À… Nhầm… Lấy vợ mà trình bày người “nhớn” vãi. Nhưng mà thôi! Cỗ bàn thì gọi thằng Đường Béo chứ gọi tao làm quái gì? Tao chỉ biết ăn thôi! Có cỗ thì tén, không thì anh em ra quán... Mà khoan… Tao có tâm sự… Cái này nghiêm trọng này… Cái này chuẩn mực này…

_ Cái gì vậy?

_ Giấy mời đâu… giấy mời đâu?

_ Bác thật! Anh em quản ngại đường xa, em lấy vợ nó cũng cận ngày, bác phải thông cảm chứ!

_ Ừ…Cũng phải… Mà thôi! Biết vậy đã, tao đi ngủ đây! Buồn ngủ quá! Cứ bác bác chú chú buồn ngủ cả ra…

_ Thôi vậy tình hình…

Clik.. Tút…Tút…

Nói nhiều quá! Tắt cụ máy đi! Trình bày quá tội… Chẳng hài hước gì… Mà dạo này cũng nhiều thằng bốc phét lấy vợ cơ! Đi ngủ cho nó rảnh. Đang suy nghĩ định đi ngủ, bọn nhóc phòng bên lại ồn ào, tôi nghiêng đầu ngó sang, thấy mấy con gà đang gáy rầm rộ, tôi hắng giọng.

_ Ơ… Chiều rồi! Anh đi ngủ nhá! Mấy con ghẹ… À nhầm… Bọn nhóc đến chơi nói nhỏ nhỏ xíu ha. Đi nhẹ, nói khẽ, cười duyên ha… Luyên thuyên là chốt cửa nhốt lại trong phòng đấy!

Nghe vậy, bọn nhóc đồng thanh đáp.

_ Dạ… Vâng ạ!

Không hài lòng, tôi hừ…hừ… Mấy tiếng dọa ma rồi lượn về phòng ngủ chiều.

“Ngày xuân con én không bay,

Chạy xe phanh gấp có ngày đi tong.”

Sau cái ngày nhận được cú điện thoại định mệnh ấy vài ngày, tôi được nghỉ Tết sớm. Lại về quê, xa lìa thành thị với những đèn hoa tráng lệ, nhưng những cái đấy cũng bình thường. Tôi luyến lưu là luyến lưu cái cục wifi trên phòng trọ thôi! Chứ còn bình thường thì chắc tôi chỉ nhớ mấy cái quán nhậu thôi

Về quê, lại lăn lộn đồng áng, nhà nhiều việc mà ngủ thì vẫn giấc dài. Mãi sau công việc gấp gáp quá, lại phải làm phải tốc hành. Khổ đời, tôi cũng bị cuốn tít mít vào theo. Chẳng lâu gì mấy, hai hôm là quần áo dính toàn là luyn, tóc phơi sơn, da mặt cháy đen vì nắng và khói hàn. Nhà làm cơ khí, năm nào cũng thường như vậy. Quen rồi cũng thấy bình thường.

Cũng bởi thế, sớm hôm 24, lại tiếp tục công việc mọi hôm, đang khi đi hoàn thiện một công trình xa nhà, thằng bạn gọi điện.

_ Alo… Chiều tầm 1h có mặt đi bê khem giúp tôi nha!

Tôi giật mình nhưng biến hóa nhanh!

_ Mẹ cái thằng kia… Tao bảo đi bê khem cho mày bao giờ? Mượn thằng khác đi! Đang bận tối hết mắt mũi vào này!

_ Lần trước tôi nói rồi hây…

_ Làm gì đã nói!

_ Nói rồi…

_ Thôi được rồi! Bỏ qua đi! Bây giờ là ý mày làm thao?

_ Bây giờ bác sang luôn bên này giúp em nha!

_ Đù má! Chơi thật đấy!

_ Thật đấy chứ! Cố gắng sang sớm giúp anh em với nha!

Buồn cho một thế hệ! Thế này là thế nào? Chơi nhau quá đáng. Tắt máy mà lòng chán hẳn. Cứ nghĩ là chiều mới phải sang cơ… Đổi lịch là dở rồi! Tôi nói mình hay quên là nói chơi thôi! Chứ quên thế quái nào được nhỉ? Cái thằng nói linh tinh quá! Chán nản buông dụng cụ tác nghiệp, tôi quay sang nhìn chú Đại _ Thợ cơ khí của nhà, lên tiếng.

_ Lão Đại! Tắc cống cái đám cưới rồi! Tình hình là bỏ hiện trường thôi! Còn cái hàng rào này chú ở lại nuốt nốt nha!

Lão quay sang nhìn tôi cười cười rồi lại tiếp tục công việc như không có chuyện gì. Kiếp làm thợ, khó thiếu gì cái khó, qua nhiều rồi lại thấy cái gì cũng bình thường.

Lại về nhà sửa soạn lên đường, đi vội vã vì nghĩ mấy thằng bạn cũng đến trước hết rồi! Mà cuộc đời nhiều khi nhanh cũng chẳng đặng, qua sông lại phải lụy đò. Mắc kẹt đợi đò nửa tiếng đồng hồ. Cơ bản là tôi cũng chẳng biết đường sang phà, đợt này nó sửa đê đoạn đó… Nhìn khác hẳn ngày trước. Mà cũng phải tầm thế kỉ nay tôi có qua Hải Thịnh bao giờ, loanh quanh mãi rồi cũng qua… Lượn lờ mãi rồi cũng mò ra được đường, chỉ là tới đoạn cách gia chủ mấy trăm mét tôi lại quên đường vào. Đang bận việc mà nhờ nó ra đón cũng ngại. Nhưng sau cũng muối mặt gọi điện, lúc nhập gia, tưởng mình đến muộn nhất, ai ngờ lại là đến đầu tiên, tức mình chửi thầm trong lòng mãi _ Kiểu như: Hóa ra mình lại là thằng “mót” cỗ nhất hả

Nhưng cũng là cái số, lát sau các huynh đệ cũng đến đầy đủ. Có điều: Tông môn… Chiều 3h5 mới đi ăn hỏi.. Cơ mà mẹ cái thằng… Nhặng hết cả muỗi… Lại còn văn vở.

_ Làng em thanh niên đầy… Quý chỗ các bác với anh em thân thiết nên mới nhờ các bác bê khem giúp thôi! Có gì các bác giúp đỡ em với nha…

Mịa cái thằng… Quý mình thì có cỗ cứ gọi là được… Khuân vác gì? Mệt lắm… Nhưng nghĩ cảnh đối ẩm.. à… Nhầm… Đối mặt với mấy em nhận cháp khem thì cũng thấy rực rỡ đấy! Biết đâu lại được chém gió với em nào mát nhãn thì ngon… Vậy nên mấy cái trên tôi chỉ có nghĩ mà không có nói ra. Ngay sau đấy, mấy thằng cùng làng nó lại nhảy vào đòi tranh bê khem với tôi… Mỡ đi các chú… Muốn tranh “hàng” của anh sao? Khi nào anh cưới anh nhả cho

Thế là mấy anh em lại ngồi ngáp muỗi đợi đến giờ xuất chinh. Nản bố Hiệu gà, lần đầu bê khem nên cứ một lúc lại.

_ Bê khem bê làm sao? Tay đặt như thế nào?

Không thì lại.

_ Phong bao đỏ đưa như nào mày ơi… Tức là đến lúc ấy phải…rồi…lại… Như này à…

Đúng điệu lính mới… Ngày xưa mình cũng chẳng biết gì… Nhưng hồi ấy, mình nhìn khỏe nên dù thấp vẫn bị chuyển xuống thứ 4 để vác bánh dẻo. Đội hình xấu nhưng còn đủ đội hình… Không thì không thằng nào dám vác cái chồng bánh đấy. Gớm… Khỏe nỗi gì? Vác tới cổng mà nghiêng ngả rơi mấy cái bánh, chú rể phải nhặt tới tấp, lúc ăn cơm mình cầm đũa mà tay rung như phong thấp… Nhưng được cái đứng sau nên mình cũng biết động tác nó như thế nào cho đúng. Buồn cười số đời… Lúc nào cũng thấp nhất mà mãi hôm nay mới được đứng đầu tiên… Nghĩ chừng lúc tiến lên cũng uy phong lắm….

Đang khi ấy ngồi ghế nhắm mắt ngây ngất suy nghĩ, ban tổ chức vác loa ra khua muỗi.

_ Alo… Như vậy là sắp đến giờ sang họ nhà gái làm lễ ăn hỏi, chỉ còn khoảng năm phút nữa là đến đúng giờ hai họ đề ra. Vậy…

Con mẹ lão MC gù kia… Không biết thổi mic à? Giật hết cả mình… Tôi đứng dậy loai hoai chửi bậy vài câu, không để ý… Ngờ đâu, điếu thuốc đang hút dở tuột tay rơi ngay vào chân. Giật mình nhảy nhảy chẳng ra làm sao… Tôi lại thầm rủa cái lão Mờ Xê (MC): “Mẹ kiếp! Lão gù.. Phá hết hình ảnh của mình.” Cùng lúc đó, chú rể lại chạy loạn hết lên phân công, công việc. Mãi sau khi đã xếp hàng xong, tên đó mới lần lượt phân phối người và các cặp khem cho đủ bài. Lúc mọi người đã kéo ga chuyển bánh, tên đó bỗng nhảy dựng lên phang một câu.

_ Ơ… Thế xe của tao đâu?

Ngất! Không biết nó ăn hỏi hay mình ăn hỏi? Hồi nãy mình hỏi nó:

_ Có cần mượn xe tao không?

Thì nó lại bảo.

_Không!

Nhưng thôi! Nói vào lại thêm rối. Vốn hài hước, tôi biện luôn.

_ Nhảy đại lên cái xe nào đi! Có mang được nó về ngay đâu mà cần đi một mình một xe.

Mọi người lại cười ồ ầm ĩ hẳn lên, mãi cho tới khi thằng Hiệu Gà vứt lại chìa khóa xe cho nó thì hành trình mới lại tiếp tục trở lại.

“Đơn giản không hoa mỹ, vội vàng mà không rối, hối hả mà vui tươi, hành trình đi ăn hỏi chính thức bắt đầu”

Đoạn khi đã tới nhà gái, vẫn chiến thuật như bao đời ăn hỏi, anh em xếp hàng chờ mọi người đến đông đủ rồi mới dàn trận vào trao khem. Chỉ buồn nỗi…

“Thấp thoáng qua bờ rào,
Ngăn cách một cái ao…
Có mấy em áo dài,
Đang cười thầm e thẹn.
Lòng mừng những hoa nở
Mấy anh ấy đẹp trai.
Gài mình vào duyên dáng
Mong hớp hồn được zai.

Nào biết lòng Hồng phai,
Bên này bờ ao ấy,
Các anh đâu có vậy…
Hối hận những chàng trai
Bên gái toàn cá sấu :’(
Trừ có mỗi cô dâu
Thằng kia hốt mất rồi “

Vậy là đoạn tiếp sau cứ bình thường tiến hành trong hối hận của mấy chú bê khem _ Trong đó, có cả tôi. Mãi cho đến khi cầm lại cái phong bao đỏ mở ra lòng mới nguôi ngoai đi tý chút . Đoạn ăn hỏi này, cho đến lúc về, chung quy lại chỉ có mỗi tôi là lãi nhất. Quất hết tận ba lon bia… Chắc mẩm là cho thêm hai phút nữa tôi bật lon thứ tư. Cũng tại đang lúc định quất nốt lon thứ tư thì họ trai lại ra về… Sầu thiên thu luôn… Mọi khi đi uống toàn mất tiền, lần này không mất quất chẳng mạnh. Cơ mà tôi cũng quen biết cô dâu đấy chứ! Thế mà có mấy lon bia Hà Nội, cô ấy lại bỏ sang bàn bên cạnh… Giây phút nhìn thấy mấy lon trước mặt mình là mấy lon 333 mà bên kia lại là Hà Nội… Cảm giác tồi tệ đúng như nhìn gái thoát y mà cúi xuống lại phát hiện ra mình là thái giám vậy. Quá tồi tệ . Cơ mà cũng được… Số lượng thay chất lượng, lúc đứng lên, trong lòng tôi còn lưu luyến cái lon thứ tư mãi
Nhưng lịch trình đề ra đã vậy, cứ phải theo thôi! Lại về nhà trai theo đúng lịch… Vừa về tới nơi, có hai mạng trước học cùng Cao đẳng với tôi đã đợi sẵn từ ngoài ngõ… Tôi tiến lại bắt tay như thật… Cũng định ôm cái cho tình cảm… Nhưng nghĩ cảnh một thằng nó lại dẫn vợ nó theo… Ôm hai phát không sao… Ôm phát thứ ba hóc lắm! Sợ ôm hai thằng xong không ôm nốt đứa còn lại, nó lại đòi ôm mình thì chết! Nghĩ vậy, nên tôi đành phải buông cái thủ tục từ hồi còn học cùng ấy xuống. Gặp nhau chỉ cần bắt tay là vài cái, rồi lại…

_ Anh em đến lâu chưa? Chuột cụ thằng Đề Đóm gần nhà mà đi muộn vậy hả? Mất hết mặt mũi…

Chen ngang - Thằng Cương lên tiếng.

_ Cũng mới đến thôi! Bạn đến lâu chưa?

Tôi vẫn điệu bộ ngày trước.

_ Tao đến từ trưa rồi! Mẹ cha nó chứ! Bạn bè máu lòng gì…

Quay sang nhìn cô vợ nó đưa tay ra.

_ Em là vợ Cương đúng không? Anh xin tự giới thiệu, anh tên là Giới, mọi người hay gọi anh là Lão già đau khổ, mấy thằng quen quen thì gọi anh là Giới Dâm, rất vui được làm quen với em.

Bắt tay xong, chưa kịp chuyển bài tiếp theo, gã thân phu của em nó lên tiếng.

_ Địt mẹ… Lại bắt đầu rồi đấy! Cứ hở ra phát lại bắt đầu…

Nghe vậy, Đề Đóm quay sang tiếp lời.

_ Gớm cái ông loz Giới, cứ ở đâu gặp là lại có cái điệu dâm dâm này…

Chẳng bàn lại vấn đề vừa nói, mấy anh em lại tâm sự sang những câu chuyện ngày xưa, lại bàn về những lần say ngày trước, lại hỏi han về những công việc thường ngày. Thời gian qua nhanh, nắng chiều dần hạ về Tây mang theo bao quá khứ chôn vùi. Lời tâm sự cũng dần tan bên những điếu thuốc tàn… Bình trà cạn trong tiếng cười vang _ Vọng xa mà trầm đục…

“Sầu nhuốm một trang giấy sang trang, khi ôn lại những quá khứ muốn sắp ố vàng.”

Tối bao phủ không gian nhanh, như tưởng chỉ cần lững lờ một chút thôi, là nó đã đến rồi. Các mâm cơm được cánh trai làng mang nên nhanh như những tay chuyên chuyển thực thụ. Thầm nghĩ: Chắc là do quen “bốc” “vác” thường xuyên hay cũng có thể là do nhậu nhẹt thường xuyên mà dẫn đến thành thạo chăng? Ngay khi bâng khuâng uống cạn một chén trà, là đã có một đội thanh niên nhanh nhẹn ra dẫn dắt chúng tôi vào đúng chỗ ngồi quy định rồi! Sáu mạng trọn một mâm, chỉ có điều lạc đàn, thằng Hiệu lên tiếng.

_ Mẹ cái con Tâm điên kia… Mày ngồi ở đây làm gì? Đi sang mâm đàn bà ngồi đi!

Số là trước thằng Hiệu gà ở cùng phòng với thằng Cương Buồi nên nó mới dám nói vậy. Mà cũng như đã biết, vợ thằng Cương lại là khắc tinh của thằng Hiệu. Chẳng phải nói nhiều thêm cũng đủ hiểu.

_ Véo… Ngeo….

_ Á… Con điên kia… Thôi được rồi… Bỏ ra… Dạ! Em biết rồi!

Mẹ… Trêu gái mà không nên hồn. Chẳng như tôi, mặt đầy chính khí. Luôn cười mà sát khí kinh nhân. Trêu người, tự nhận đẳng cấp nó cũng đã thật cao rồi! Ngồi cạnh em nó, mắt nhìn thẳng vừa lau đũa vừa hỏi.

_ Lấy nhau mấy tháng đã có gì chưa em? Có hỏng hóc gì không đấy?

Nó quay sang nhìn tôi giật mình.

_ Dạ! Chưa có gì anh ạ!

Tôi quay sang mỉm cười.

_ Bọn em lại kế hoạch à? Dễ có rắc rối lắm em ạ!

Nó cúi đầu quay đi.

_ Vâng!

Thấy tình hình có vẻ “Ban Căng”, tôi chuyển giọng lảng sang vấn đề khác.

_ Em có biết vì sao mà thằng Cương nó được gọi là Cương Buồi không?

Nó nhỏ giọng.

_ Dạ! Không ạ!

Tôi giật mình quay sang nhìn nó không giấu nét ngạc nhiên.

_ Không biết á? Thật hả?

_ Thật ạ! Anh nói xem!

_ À… Vì chim nó to mà thẳng tưng nên thằng Hiệu nó gọi vậy. Cũng như trên người nó chỉ được mỗi cái chim thôi ý! Cơ mà vậy thì vậy, anh cá là bọn em lại lạc hậu hơn cánh thằng Duân cho coi.

Nói xong, tôi quay sang hò mấy thằng rót rượu như không có chuyện gì. Biết thừa! Ánh mắt một người đang mạnh mẽ nhìn một người. Đếm nào: 1…2… Ba… Á…. Tôi cười đắc thắng quay sang giả bộ tò mò.

_ Bọn này làm cái gì đấy? Đám cưới mà đùa nhau vậy à? Thằng Cương nha! Quản vợ mày chặt vào… Cứ thấy zai đẹp là lại lăn vào…

Thằng Hiệu đang muốn phát tác… Nghe đoạn “zai đẹp” lại quên tất thảy cười toe toét gật gật đầu đưa ngón cái ra. Cứ vậy, sau giây phút tĩnh lặng nhìn một mình tôi cầu nguyện, chiến dịch tàn phá ẩm thực chính thức bắt đầu. Đang khi tàn phá diễn ra đến đoạn ác liệt, bỗng tiếng hò hét tấn công mãnh liệt hơn ở mấy bàn gần bên vang lên.

_ 1…2…3….

_Zô…

_1…2…3…

_Zô…

_1…2…3…

_Vào…

Nghe vậy, máu nóng nổi lên, tôi cầm cốc rượu lên hô hào.

_ Chuột cụ! Sân khách mà để anh em nó hò hét vậy à? Anh em chơi đi…

Thấy vậy, Đề Đóm phủi tay.

_ Cứ để yên… Chúng mày theo tao nhá…

Cả bọn đang không hiểu gì thì nó đẩy ghế ra đứng dậy. Tay cầm cốc rượu liêu xiêu vẻ bất cần, đầu rũ rượi ngửa cả cổ ra sau. Biết đâu? Đấy là tư thế cho màn chuẩn bị về sau. Nó đột ngột gập cổ xuống theo đà hét lớn… À… Gầm lớn… Gầm mới hết được khí thế của nó.

_ Anh em ơi….

Cả bọn giật mình hiểu ra liền hét theo, ngay cả con Tâm Tít vợ thằng Cương cũng gào theo.

_ Ơi….

_ Anh em à….

_ À….

_ Vực nào sâu thăm thẳm… Vực nào sâu bằng đáy ly này… Anh em ơi…

_ Ơi….

_ Nâng cái ly này lên nào…

_ Lên…

_ Hết không….

_ Hết….

Khí thế dâng cao… Cả bọn đứng dậy cầm chén uống hết sạch. Chỉ thấy xung quanh mọi người vỗ tay tán thưởng. Bữa tối_ Điểm nhấn có lẽ cũng chỉ tới vậy! Người nổi bật nhất chẳng ai khác ngoài Đề Đóm. Quá cứng so với phần còn lại trên người ( Đàn ông đích thực đó )

Tám giờ tối, đang ngồi bên đầu hè hàng xóm nhà chú rể phì phèo điếu thuốc, ngâm vài câu Kiều chơi bời cho vui. Chú rể liệng qua, hô hào hò hét như lùa vịt…

_ Sang nhà gái đi… Sang nhà gái đi…

Tôi nghe vậy cụt hứng phá ngang.

_ Bố đéo đi đâu! Con gái bên đấy xấu lắm! Gớm… Nhanh cái nỗi gì? Có mỗi chú là có cái dây tốt bên kia thôi! Mấy nữa về rồi có mà ấp cả ngày… Ôi trời… Các cháu nó máu quá đi…

Nó cười cười nhìn lướt qua tôi rồi nhảy đi chỗ khác hò hét tiếp. Biết rõ nhau nói nhiều chỉ thừa từ… Trêu vài câu là được. Và hành trình lại bắt đầu.

Mọi khi, tôi cứ tưởng nhà gái thường không có nhạc nhẽo gì cơ! Sang đội bên này, nhà trai kéo đàn sang nhà gái chiến đấu bốc lửa ác liệt luôn. Lúc một thanh niên cứng của họ nhà trai vừa cầm Mic thì… Xung nhất so với những người còn lại. Tên Đường Béo đứng lên nhảy ngay từ chỗ ngồi cho tới sàn. Nửa giây sau, tôi cũng đứng lên cởi áo khoác ra nhập hội. Vẫn câu nói cũ mỗi lần lên sàn.

_ Con mẹ! Ca là sự huy hoàng của bá đạo.

Khác mọi lần đám cưới gần nhà, chiến xa nhà là những điệu nhảy dâm nhất sẽ được đem ra biểu diễn ngay từ những giây đầu tiên. Một hồi sau khi đã chán, tôi xuống sàn với những tiếng thở dốc. Bất ngờ, Đề Đóm đang ngồi yên lặng dưới bàn đột ngột đứng dậy. Tay quơ ngang qua một bông hồng đang được cắm trong lọ trên bàn. Hắn cắn bông hoa ngang miệng phi lên sàn cùng điệu nhảy hoang dã điên cuồng. Một hồi sau, khi thấy vẫn chưa đủ độ máu, hắn xuống dưới vác một chiếc ghế lên giữa sàn rồi đứng lên đó lắc long sòng sọc... Quá ngông cuồng so với cả sàn… Tôi ngồi dưới mà lòng cười khổ không thôi… Chỉ là ngoài mặt, tôi lại chẳng có một biểu hiện gì. Chỉ đứng ngay dậy vỗ tay hò theo.

_ Con mẹ mày Đề Đóm… Bố bắt đầu yêu mày rồi đấy…

Huynh đệ đã máu… Mình ủng hộ… Đã quyết thì chơi tất!

Thật lâu sau khi chương trình đã kết thúc, các huynh đệ về họ nhà trai với dã tâm đã bớt điên cuồng.

Chỉ buồn cười đoạn khi cô dâu ra tiễn khách. Bắt chuyện cùng giới thiệu mấy người bạn thân của chú rể. Đến đoạn nói chuyện với tên Đường Béo, hắn thật thà.

_ Anh gặp qua là anh thấy em khéo rồi…

Lúc ngang qua nói chuyện với tôi, khác hẳn mấy trường hợp khác, tôi nhận xét.

_ Anh thì anh cũng nói chuyện với em nhiều rồi, nay anh mới gặp mặt. Có điều nhìn em “ngậy” quá!

Mấy người đứng ngơ ra, mỗi tôi là tỉnh bơ… Nói gì sai sao? Con gái sợ béo thì ta nói ngậy có sao đâu? Chung quy lại cũng vì mấy người nghĩ bậy thì có! Đầu óc “Ca” rất thuần khiết…

Thế rồi, chúng tôi cũng từ giã nhau. Tới họ nhà trai, lại vấn đề cũ, Đề Đóm lên tiếng.

_ Bây giờ anh em về nhà tao ngủ. Còn lại tính sau…

Tôi bĩu môi.

_ Ngủ? Bố còn lạ đéo gì cái mặt tó của mày! Bia hay rượu đây!

_ Thì đấy! Anh em bố trí về nhà tao rồi anh em mình bố trí tập hai.

Thế là lại từ Giao Thịnh vòng qua Giao Long chinh chiến. Sau khi bọn tôi chào hỏi qua gia chủ, mấy anh em lần lượt lên xe lượn mất. Khuya lại về, sương đêm rơi lạnh thấm ướt những tà áo… Rượu bia cũng ngấm dần trong người… Chút giá lạnh lại khiến con người ta tỉnh táo hơn.

Đội mạnh bao giờ cũng vậy, lúc nào cũng không bao giờ thiếu lực lượng. Chưa về đến làng nó, đã có một đội nhậu năm sáu tên đứng đợi sẵn từ đầu đường. Đến nhà, chưa đến năm phút sau, hai thùng bia với một dàn mực đã được dàn ra… Bình thường hai thùng cũng chẳng phải là nhiều. Nhưng chập tối, phe nào cũng có sẵn một lượng rượu lớn trong người rồi! Để khi mới nhìn thấy bia, một ít cũng đã là quá nhiều.

Thật lâu sau, khi bia bọt đã ngã ngũ, một rổ Xoài cũng theo đó bay đi… Mấy anh em lại khoác vai nhau đi tìm chốn ngủ. Trên bàn rượu, Đường Béo lại ngấp nghé thân quen được một thằng em hàng xóm. Hai anh em lại khoác vai nhau đi ngủ vẻ tình cảm lắm! Cũng chẳng hiểu thế quái nào, hai anh em khoác vai nhau đi lại đi luôn vào đống bùn mà nhà gia chủ mới móc lên để gieo mạ. Mấy anh em kéo nhau ra xem lại cười đùa trêu nhau một hồi rồi mới dẫn nhau đi ngủ. Đơn côi trong đêm, tôi nhớ về một dĩ vãng xa xôi… Em gái thằng bạn khá giống một người tôi từng biết… Trèo qua cổng đi lang thang trong đêm, tôi đi thật xa nhưng không tìm được một quán thuốc lá nào.

Lại quay về nhà mà thằng em mới dẫn thằng Đường Béo đi ngủ, tôi nhẹ nhàng bước lên giường. Đều đều bên kia giường, hai bố mẹ thằng em đã ngủ từ rất lâu. Đặt lưng xuống, tôi cố gắng tìm về những giấc mộng.

Sáng hôm sau, đang khi ngủ, loáng thoáng một bóng đen ngăn tầm mắt, tôi giật mình mở choàng mắt ra… Chỉ thấy bố thằng em hai tay đang giữ cửa màn, mặt đang ngó lại gần sát khuôn mặt tôi. Thấy tôi mở mắt, ông giật mình đứng lùi ra sau hoảng hốt.

_ Không có gì đâu… Cháu ngủ tiếp đi…

Tôi cười cười lật mình ngồi dậy và thức giấc. Tôi bắt chuyện.

_ Bác dậy sớm thế ạ? Cháu bạn học của Đề, hôm qua anh em cháu qua đây chơi. Ngủ nhờ ở đây một đêm bác ạ!

Bác quay sang nhìn tôi cười gật đầu.

_ Không có gì đâu cháu ạ! Cứ thoải mái…

Lại men theo nối cũ tìm về nhà bạn, tôi đánh răng rửa mặt như mọi ngày rồi mở cổng theo con đường tìm về với điếu thuốc. Lúc tới nhà! Đang khi ngồi phì phèo điếu thuốc thì thằng em từ bên nhà đi qua. Thấy mấy người đã dậy, đậm chất như chủ nhà, nó lên tiếng.

_ Hôm qua, các anh chị ngủ ngon chứ ạ?

Mọi người nhìn nhau cười gật đầu. Thằng em quay sang nhìn tôi.

_ Em biết hôm qua anh không ngủ được tý nào! Em thấy anh tỉnh giấc nhiều lần lắm!

Tôi cười cười lý giải.

_ Hôm qua anh uống nhiều nước chè quá! Nhưng nếu chú không động vào người anh thì chắc anh sẽ ngủ được nhiều hơn đấy.

Vừa nói tôi vừa cười cười làm thằng em khó xử. Đang khi ấy, thằng Đường Béo không biết ở đâu mọc ra ầm ĩ.

_ Địt mẹ say chẳng nhớ đéo gì! Sáng ngủ dậy nhìn ông chủ nhà hỏi: “ Bác ơi! Cho cháu hỏi nhà thằng Đề về đi đường nào vậy ạ? Say vãi đái luôn!”

Không còn gì để nói, hôm qua nó còn đi về nhà bên đó mà nay đã chẳng nhớ gì! Trong khi đứng từ bên nhà bên kia là nhìn thấy ngay cái nhà bên này ở trước mặt. Âu cũng là bia rượu vào vui quá! Nhớ tối hôm qua, mấy thằng còn phải bế thằng Đề Đóm lên giường. Tôi mọi khi cũng say đều mà tối qua chẳng hiểu sao lại “sống xót” được. Vấn đề chính cũng là do sức khỏe từng đợt thôi! Lúc tổng kết sáng, chỉ hận là vẫn còn một lon bia, không biết tối qua để lẫn thế nào vẫn còn xót lại đến sáng nay.

Thế rồi mấy đứa lại ngồi kể lại những mẩu chuyện mới trải qua ngày hôm qua, mất thật nhiều thời gian. Sợ muộn, mấy anh em lại hô hào tấp nập.

_ Lên nhà thằng Duân sớm đi! Có gì còn giúp nó.

Lại chỉnh sửa đội hình di chuyển đến họ nhà trai. Trên đường đi, tôi lên tiếng.

_ Hôm qua anh em bay hơi máu đấy nha! Không hay đâu!

Đường Béo.

_ Hôm qua nhảy, mấy thằng mình vậy là hơi hỗn rồi đấy!

Đề Đóm.

_ Hôm qua tao phê phê chẳng nhớ buồi gì! Mà nhà gái nó ở đâu vậy?

Tâm Tít.

_ Nhà gái ở Giao Tiến anh ạ!

Đề Đóm.

_ Địt cụ! Bọn Giao Tiến nó kinh lắm! Vậy mà hôm qua không bị ăn đánh… Bọn tao mấy thằng có dám đi nhảy ở Giao Tiến bao giờ đâu mà! Hôm qua may quá…

Cương Buồi.

_ Thôi… Qua rồi thì nhắc lại làm địt gì… Thằng Duân nó cũng bảo kê hết rồi… Các bố cứ lo.

Tôi gật đầu.

_ Đấy… Chơi phải tru toàn như vậy… Tao là tao chẳng sợ gì xất… Bắt buộc chiến thì chiến. Không thì chịu trận… Tao chạy nhanh nhất hội, chẳng phải lo gì hết… Cho các chú ngửi khói…

Mấy thằng nhìn sang.

_ Nói như mày ý…

_ Hắc… hắc….

Thứ Năm, 5 tháng 12, 2013

Bài hát: Hai mùa mưa.
Tác giả: Lê Minh Bằng.
Thể hiện : Thạch Tưởng Giới.
Thu trên: Sky 760s.

Thứ Tư, 27 tháng 11, 2013

Lãnh Vô Tình



Họ và Tên: Phạm Văn Giới. ( Tên đặt cho dễ nuôi ý mà )
Giới tính: Nam ( Cái này quan trọng này )
Biệt danh: Lão già đau khổ. ( Rất hay giả bộ cao nhân đắc đạo )
Bút danh: Thạch Tưởng Giới. ( Cơ bản là cũng thích nổ đi, làm quả tên nổ cho tởm )
Sinh ngày 06 tháng 06 năm 1991 ( Tân Mùi - Mệnh Thổ - Cung Song Tử )
Mất ngày: Đang viết đến đoạn này thì chết thế quái nào được?
Sở thích:

- Loài hoa yêu thích:
+ Lan ( Bởi vẻ đẹp quý phái )
+ Bất tử, xương rồng ( Bởi sức sống mãnh liệt - Cũng vì nó dễ cấy đi )
- Màu sắc yêu thích:
+ Xanh lam, Xanh lá ( Màu của sự sống )
+ Đen, Trắng ( Trang phục thích màu này )
- Cuốn sách yêu thích:
+ Tam Quốc diễn nghĩa, Tôn Tấn 36 kế, Hổ Lang Chi Sư ( Thích binh lược )
+ Bàn Long ( Ý trí )
+ Harry Potter ( Sức tưởng tượng )
_ Bài hát yêu thích: Lambada_ Kaoma ( Sôi động )
_ Ca sĩ yêu thích: Quang Lê ( Ngọt ngào, Trầm lắng )
_ Mẫu người yêu thích: Thích những người biết yêu và giàu tình thương.
_ Câu nói yêu thích:
.... Bận rồi, lúc khác viết tiếp...

Lãnh Vô Tình

Lãnh Vô Tình