Hiển thị các bài đăng có nhãn Tự Truyện. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tự Truyện. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 29 tháng 4, 2014

Gió bão.

Quá trưa, nó thức giấc, gió ngoài trời đã nổi lên kèm theo một chút mưa nhỏ. Không như những cơn gió mùa hạ thoang thoảng giật dờ, gió này cho người ta cảm giác thổi mãi không ngừng. Theo gió, cành phượng ngoài hiên cứ ngả hẳn đi, đung đưa sang hai bên, những tưởng gió mãi chẳng ngừng cho nó về lại vị trí cũ. Nó khẽ đưa tay mở cửa sổ ra, gió theo đó tràn vào mang theo cảm giác lành lạnh. Bất giác, nó rùng mình nổi hết gai ốc thuận tay đóng luôn cánh cửa lại. Bão lại về - Cái cảm giác chán ghét theo đó bắt đầu xuất hiện trong nó.

Men theo tay vịn cầu thang, nó xuống dưới nhà… Nó bước ra ngoài hiên với cảm giác mơ hồ, khó hiểu - Xung quanh nó, xen với tiếng gió là những âm thanh ồn ào, náo nhiệt cùng dáng vội vã, tất bật của mọi người…

Nguyên cũng bởi, mọi người quanh khu nó ở đang tấp nập chống bão. Nhìn qua, mấy bao cát mới được chuẩn bị đã nhanh chóng được chuyển lên chốc các mái hiên. Trực tiếp hơn, một vài mái hiên di động đã được hạ hẳn xuống chắn trước nhà. Những giàn ăng-ten để ngoài trời cũng nhanh chóng tìm được vị trí an toàn.

Gió lại thổi mạnh hơn, thời gian như cũng trôi nhanh hơn theo vận tốc của gió, mưa bắt đầu dày hạt. Mượn thế gió, những hạt mưa có lực hơn, quất vào mặt người đau rát. Phút chốc, khi hạt mưa mạnh mẽ hơn, con người ta bắt đầu thấy lo lắng và vội vàng hơn.

Nhà đối diện, Bác Bỉnh đã bắt đầu quát tháo thằng con vì chậm chạp. Ít phút sau, cạnh nhà, bác Hạnh cũng bắt đầu cáu gắt. Dần dần cả khu bắt đầu hô lên những tiếng thúc giục nhanh chóng. Chéo nhà, ông Lai đang nhìn nó nháy mắt cười rạng rỡ. Cười cười, nó nhìn lão gật đầu như để chào hỏi. Qua màn mưa và một con đường, nó xem xét sơ qua nhà cửa nhà lão. Quá cẩn thận, có lẽ lão đã chằng cửa, hạ cột từ lúc đài mới đưa tin. Đưa ngón cái lắc lắc, lão gật đầu ra hiệu cho nó là mọi thứ đã ổn. Nó cũng cười cười đưa ngón tay cái lên ra hiệu là đã hiểu.

Lát sau, bố nó cũng về, áo mưa nặng thêm nước, bàn tay trắng bạch vì vừa nắm vật gì quá chặt cùng do ngâm nước lâu, khuôn mặt lởm chởm hàm râu hãy còn đọng lại mấy giọt mưa, ông vừa đi chằng lại mái bờ rô ngoài xưởng cạnh nhà về. Cởi áo mưa ra, ông nhìn gió suy nghĩ một hồi rồi quay lại nhìn nó.

_ Vào nhà đi cu! Bão sắp về rồi đấy!

Nó ứng tiếng nhưng vẫn đứng đó nhìn ông. Lát sau, mấy bác hàng xóm cũng lần lượt đi sang nhà nó. Dưới mái hiên, mấy người bàn luận.

_ Gió báo bão lên hơi sớm! Bão lần này sẽ to lắm đây!

_ Bão chưa vào đã gió này! Năm nay căng đấy!

_ Bão này sợ quá cấp mười một…

_ Lúa năm nay không biết có trụ nổi không?

_ Nhà các bác chống bão xong hết chưa ạ?

_ Thôi! Về đợi bão đi! Chắc khoảng chín giờ nó mới vào.

Mấy người ra về với những ưu tư nặng trĩu, nhưng không có ai giấu đi những nụ cười của mình. Mỗi câu nói ra, tính nghiêm trọng dễ có thể nhận thấy, nhưng đi cùng nó là chút tễu cợt pha vào. Ở cái tuổi ấy, đi qua quá nửa đời người, những cơn bão mấy người từng gặp chẳng phải ít… Bão lòng, bão đời, bão của thiên nhiên,… Mấy cơn bão ấy, có mấy khi nó thiếu đi sự nghiêm trọng? Khi đã kinh qua và nhìn lại, mọi thứ cũng không hẳn khó khăn như bản thân mỗi người từng nghĩ. Vậy nên dẫu có khó khăn thế nào, họ vẫn nở nụ cười tự nhiên thoải mái. Nghiễm nhiên, ngày đó nó không biết.

Khi mấy bác hàng xóm đã về, gió cũng to hơn, mưa cũng nặng hạt hơn, trời cũng u ám hơn. Nếu không phải kim đồng hồ trong nhà đang chỉ 3 giờ 48’chiều, nó còn hoài nghi lúc đó là gần 6 giờ tối. Ý nghĩ trẻ thơ, nó nhiều lần hồ nghi là đồng hồ nhà nó chạy sai, nhưng sự thật, có lẽ cái đồng hồ chỉ chạy sai ở cấp độ giây. Vì bố nó đã chỉnh lại đồng hồ từ rất sớm để tính toán cường độ của gió bão.

Vẫn không vào nhà, nó ngây ngô ngây nhìn bố nó trầm tư rút ra một điếu thuốc châm lửa hút. Nó sợ hãi, nó sợ cơn bão,… Nhưng nhiều hơn, nó sợ bố nó sẽ lại ra ngoài. Và rồi, một lát sau, bố nó quay sang nhìn nó.

_ Vào nhà đi con! Cài cửa chặt vào! Tý nữa gió to lắm đấy!

Nó giật mình nhưng vẫn im lặng không nói gì, ông cũng không để ý tới nó lấy áo mưa mặc vào chuẩn bị rời khỏi nhà. Sợ sệt, nó hỏi.

_ Bố đi đâu vậy ạ?

Buộc lại dây áo mưa, với lấy chiếc xe đạp dựng gần đó, bố nó trả lời.

_ Bố vào nhà ông ngoại một tý, con vào nhà đi, tý bố về.

Nó vào nhà rồi đóng cửa lại, những thanh âm của bão cũng nhỏ dần, ánh sáng trong căn phòng cũng ít đi khi cánh cửa được khép hẳn. Ngồi thu mình trong một chiếc ghế ở phòng khách, nó sợ hãi, nó sợ những gì không may mắn sẽ đến. Vu vơ trong ảo cảnh, nó tưởng tượng đến những tình huống xấu có thể xảy ra.

Đang trong khi ấy, nó nghe thấy tiếng bố nó gọi cửa. Giật mình, nó chạy ra mở cửa thật nhanh. Cửa vừa mở ra, không để ý đến nó, bố nó đẩy hai em gái nó vào nhà dặn nó.

_ Chơi với em nha! Bão to quá, dì gửi hai đứa ở nhà mình.

Nó gật đầu rồi kéo hai em nó ra sau lưng, bố nó lại đi, nó đóng cửa lại tiếp tục chờ đợi. Hai em gái nó vẫn đứng đó nhìn nó sợ sệt, nó cởi áo mưa cho hai đứa rồi chỉ tay lên nhà càu nhàu.

_ Nhìn cái gì? Đi lên tầng chơi với chị Hạt đi…

Bọn nhóc sợ gương mặt cáu gắt của nó, hai đứa đẩy đẩy tay nhau đi lên nhà chơi cùng chị và em gái nó. Không phải nó muốn cáu gắt vậy, nhưng hồi đó, nó còn trẻ con, mà trẻ con thì con trai thường không chơi với con gái. Như bình thường, chỉ cần đi cùng một bạn gái cùng lớp thôi, sẽ bị cả lớp trêu chọc. Lối mòn, nó cũng dễ thành một thói quen với tất cả những người khác.

Khi bọn nhóc đã khuất, bao lấy nó lại là sợ hãi và tĩnh mịch, không phải do không gian mà là nó cảm nhận được thế. Tiếng kim đồng hồ chậm rãi di chuyển, nó nghe thấy rõ ràng tiếng thời gian đang trôi đi.

Ngoài trời, gió chầm chậm chuyển cấp. Qua những ngọn cây, những tiếng rít bắt đầu kéo dài và chói tai hơn. Mỗi lần tiếng rít kêu lên là mỗi lần nó thấy rùng mình gai lạnh. Thi thoảng trong tiếng gió lại chen ngang một âm “rầm” của cánh cửa nhà ai đó quên chưa khép. Cửa kính bắt đầu lần vần, vang lên những tiếng rùng lắc kèn kẹt nhè nhẹ. Và rồi khi trời bắt đầu tối đúng nghĩa, bố nó cũng về.

Tối hôm đó, trên tầng một, một cây nến đỏ tỏa ánh sáng vàng, cả nhà nó cùng hai đứa em gái nó ngồi quây quần bên một nồi cơm thật lớn. Nghĩ ra, chắc chỉ có bà nội nó là người vui nhất, vì tối đó mẹ nó có nấu cơm nếp lạc. Nhưng tối hôm đó chẳng ai ăn được nhiều, có lẽ do ảnh hưởng của bão nên mọi người ăn uống cũng không thật ngon.

Sau bữa cơm tối, cả nhà lại ngồi bên nhau nghe đài thông báo về cơn bão. Vốn nhỏ tuổi không hiểu gì, nó đi ngủ sớm hơn thường lệ. Mục đích, nó mong là khi nó ngủ dậy, trời đã sáng như mọi khi. 

Khoảng 9 giờ tối, bão bắt đầu đổ bộ vào đất liền, rất buồn là nó cũng không ngủ được nữa. Tiếng gió gầm bắt đầu lên đến đỉnh điểm, sóng biển ngoài cửa Lạch Giang cũng dội lên ầm ào ghê gớm. Xen trong tối, thi thoảng nghe thấy tiếng tành tạch của cành cây gẫy vọng lại, đan vào đó là tiếng mấy mảnh kim loại va đập dập dềnh. Các cánh cửa nhà cũng theo gió giật mạnh, ngân lên những tiếng rầm rầm bập bềnh trầm muộn.

Nó sợ hãi kéo chăn kín hơn, hồi hộp chờ đợi những gì nó cho là kinh khủng nhất đến. Mấy phút sau, ánh đèn pin chiếu qua, bố nó ngó qua phòng nó rồi đi lên tầng trên. Sợ hãi trong đêm, nó bắt đầu cầu nguyện cho những gì tốt đẹp sẽ lại đến. Và rồi nó cũng đến thật, sau khi giấc ngủ ngây dại của trẻ thơ ập xuống trên nó.

Sáng hôm sau, nó dậy rất sớm. Gió ngoài trời đã lặng hẳn đi, chỉ còn lại một vài cơn gió bị bỏ quên thỉnh thoảng kéo mạnh cành cây tỏ vẻ bất mãn. Bước ra khỏi nhà, nó giật mình nhìn một cành phượng lớn trước nhà bị gió quật gãy. Nhìn qua, chỉ còn lại một ít vỏ bám lấy cành cây đang đong đưa nhẹ nhàng theo gió.

Hoang tàn… Khắp nơi là lá cây khô tươi lẫn lộn nằm ngổn ngang. Mưa kéo dài, những ngõ nhỏ trong làng đều ngập nước, một số người nhà ngoài đường lớn cao hơn, đang đi giúp anh em hàng xóm giăng lưới giữ lại số cá còn sót lại trong ao. Men theo những bờ ao, nhiều cây chuối bị gẫy nửa thân gập hẳn sang một bên vẻ thảm hại. Khắp làng, những lũy tre già đều trơ trụi lá, chỉ còn những cành không đầy gai góc.

Chiều đến, nước cũng rút vợi đi lộ ra cả một mạng đường bê tông trắng xám. Mưa trút quá nhiều nước, mây cũng nhẹ dần, một chút nắng vàng chậm chiếu xuống nhẹ nhàng. Khắp các con sông nhỏ, những chiếc vó di động được thả tấp nập.

Nó cũng ngẫu hứng đi theo một chú trung tuổi xem cất vó. Thú vị, nó rất thích đi xem người khác kéo cá, mặc nhiên là bọn trẻ cùng tầm tuổi nó cũng rất thích. Như những sinh hoạt đời thường, chứng kiến những hình ảnh thôn quê mộc mạc lúc ấy, ai có thể nghĩ rằng cơn bão mới chỉ vừa đi qua. Chiều đó, có đôi lúc nó hoài nghi rằng cơn bão ấy chỉ là một giấc mơ. Nhưng thực tại, nhìn cánh đồng lúa đã ngả màu đổ rạp trải dài, nó biết rằng: “Cơn bão là có thật”. Và trong nó, buổi chiều lịch sử ấy cứ thế trôi đi…

Nhẹ nhàng khép lại những mặt giấy vừa viết, nó cất cuốn hồi kí lên giá sách tự mỉm cười vu vơ. Lại lấy cuốn nhật kí, nó nhìn ra ngoài mái hiên, nắng chiều đã nhạt, mùa hạ đã lại về. Lại sắp đến mùa bão rồi… Nó thầm cảm khái cho những cơn bão…

Sắp ra trường rồi, những cơn bão mới sẽ lại ập đến. Như những cơn bão của thiên nhiên, ban đầu nó sẽ làm cho những suy nghĩ non nớt của mỗi người sợ sệt. Nhưng đi qua những tháng năm, khi đã trưởng thành lên, mỗi tin bão về không còn làm nó quá sợ hãi như trước nữa.

Giống thế, những cơn bão của trường đời, nó cũng sẽ đầy rẫy những mưa to và gió lớn. Sẽ có những run sợ và mất phương hướng làm cho con người cùng cực, khổ sở. Nhưng giống như những cơn bão của thiên nhiên, bước qua mưa gió thật nhiều, con người ta cũng sẽ quen dần và quên đi sợ hãi.

Mấy chữ cho cuốn nhật kí khép lại trên giá sách.

_ Sợ hãi đi, lo lắng đi, nhưng hãy lấy dũng khí đối mặt để quen dần với những khó khăn.

Thứ Bảy, 22 tháng 2, 2014

Ông và Cháu.



Thạch Tưởng Giới.

Mùa xuân đến, những hạt mưa phùn lất phất bay khắp không gian như tô thêm cảnh sắc của trời xuân. Gió lạnh tràn về khẽ lay động khắp tán cây, những cánh đào hồng cũng theo đó bay đi _ Giật dờ, chao đảo gợn động chút sóng nước. Chậm chạp mà nhẹ nhàng, tinh tế mà hư thoát. Đẹp quá! Nhìn khung cảnh ấy, ai cũng dễ bị níu vào. Một chút thôi, nó làm cho tâm hồn con người ta thư thái và muốn sống chậm lại.

Nhưng sắc cảnh thường mang đến hai mặt đối lập. Với những người già hay những người chịu lạnh kém, mấy cơn gió lạnh ấy lại tạo nên một sự khó chịu như bất lực. Mà nó, nó cũng vậy! Dù đang trong độ tuổi trai tráng nhưng sức chịu lạnh của nó lại chẳng được tốt là bao. Suốt mấy ngày trời vào xuân, nó nằm riết trong chăn với những mơ mộng về viễn cảnh trời sẽ lại nắng. Nó nhớ lại cái ngày mà nó còn cầm ô che nắng đi bắt chuyện với mấy cô gái đi ngang qua đường. Hay những ngày trời nóng nhất, buổi tối quần đùi không áo nơi quán vắng, nó công nhiên đưa mắt nhìn thật kĩ mỗi khi có một cô gái đi ngang qua. Đột nhiên, nó rùng mình thoát tư tưởng sau một trận lạnh. Kéo lại chăn cho kín hơn, nó lắng nghe tiếng dép loẹt quẹt của vị khách mới vào từ dưới nhà vọng lên. Loáng thoáng nghe, một cuộc đối thoại bắt đầu.

_ Cháu chào ông ạ! – Em gái nó lên tiếng chào người khách mới tới.

Giọng ông ngoại nó vang lên đáp lại.

_ Ừ! Bố mẹ cháu có nhà không?

_ Dạ! Bố mẹ con đi vắng rồi ông ạ! Có chuyện gì không ông? Tý bố mẹ con về con nhắn cho.

_ Ừ! Không có chuyện gì đâu! Mà giờ cháu có rảnh không chở ông vào trong kia một tý. Ông đi thăm người ốm.

_ Thăm người ốm ạ? Giờ con phải trông nhà rồi! Tý nữa nhà con lại có khách nữa ông ạ!

_ Ừ! Không sao đâu! Vậy ông đi tìm người khác vậy!

_ Thế ông để con gọi hỏi các cậu xem.

_ Thôi! Không phải gọi đâu! Các cậu bận rồi, ông vào chỗ nhà dì xem.

Nghe vậy, nó kéo chăn nói vọng xuống dưới nhà.

_ Ông ơi! Để con chở cho.

Nói rồi nó mặc nhanh quần áo rồi đi xuống nhà. Vừa thấy nó, ông ôn tồn bảo.

_ Cháu có rảnh không chở ông vào trong kia tý, ông đi thăm người ốm.

Nó gật đầu.

_ Dạ! Ông đợi con một lát con đánh răng rửa mặt rồi con chở ông đi.

Nhìn sang em gái nó, nó lên tiếng.

_ Pha giúp anh ấm chè đi.

Lại nhìn ông ngoại, chỉ ra phía bàn uống nước, nó niềm nở mời.

_ Ông ra ghế ngồi uống nước rồi đợi con một tý ông ạ!

Ông nó gật đầu rồi đi về phía bàn uống nước, nó cười cười rồi đi xuống bếp. Một lúc sau khi đã vệ sinh xong, nó trở lên.

_ Ông cứ ngồi uống nước đi ạ! Con đi tìm mũ bảo hiểm đã.

Nói rồi nó đi về phía trong buồng chuẩn bị một túi hoa quả rồi lấy mũ bảo hiểm. Lát sau, nó trở lại bàn uống nước.

_ Ngồi uống nước rồi đi muộn muộn một tý cũng được ông ạ! Trưa nay ông về đây rồi ăn cơm luôn với nhà con. Con gọi điện cho dì bảo ông ăn cơm nhà con rồi ông ạ!

Vừa nói nó vừa cười cười nháy mắt với cô em gái. Hết đường lùi, ông đành cười lắc đầu nhìn nó như đã chấp thuận. Lâu sau khi đã qua hai tuần chè, hai ông cháu rục rịch lên đường. Biết ông sợ đi nhanh, nó đi thật chậm cố tránh những chỗ sóc nảy. Chung một đoạn đường quen thuộc hai ông cháu từng đi, nó không khỏi nhớ lại những ngày thơ ấu. Ngày ấy, nó còn hiếu động và thích bùng nổ chứ không như bây giờ. Hết đánh nhau rồi đến nghịch bậy, hết gãy tay rồi đến trẹo khớp… Hồi ấy, cũng ông, cũng đoạn đường này, ông chở nó đi thật xa trên chiếc xe đạp cũ kĩ mang nó đi bó bột hay nắn lại khớp. Nghĩ lại thật nhiều, nó nhớ ông chưa bao giờ mắng nó. Lúc nào cũng vậy, khuân mặt nhiều nếp nhăn như rất khó tính của ông chỉ hơi giãn ra mỉm cười với nó. Ngang qua một quán tạp hóa khi xưa ông thường mua kẹo mỗi khi đi chữa khớp cho nó, nó bỗng thấy lòng mình thật ấm áp, vui vẻ.

Nó tự hỏi bao nhiêu kẹo mới ngọt ngào bằng tình cảm ông cháu? Chắc rằng số kẹo của cả đời nó cũng chẳng ngọt ngào được bao nhiêu ấy.

Ưu tư cảm thán, nó trách thời gian trôi đi thật nhanh. Mới ngày nào còn thơ bé được ông dẫn đi khắp nơi, vậy mà bây giờ lại đến lượt nó chở ông đi đây đó. Thế gian xoay vần thật nhanh, mỗi lúc nó lớn lên thì ông lại già đi. Nhân thế chia ly là chua xót, niềm vui của nó là được nhìn thấy người thân của nó hạnh phúc. Vậy niềm vui của ông là gì? Được nhìn thấy con cháu mình lớn dần lên, trưởng thành lên và sống thuận hòa. Hay không? Nó sợ thời gian sẽ làm mọi người khác đi và những người thân sẽ rời xa nó.

Chợt một cơn gió lạnh nổi lên thổi qua, nó tỉnh táo lại tập chung hơn vào lái xe. Khẽ giật mình áy náy, nó lên tiếng.

_ Chết! Con mải đi không để ý! Đi nhầm đường rồi ông ạ!

Ông ghé lại sát tai nó.

_ Không sao đâu! Con cứ đi tiếp đi. Đi đường này vòng hơi xa một chút nhưng cũng đến được "đích" con ạ!

Nó gật đầu rồi lại tiếp tục hành trình của hai ông cháu. Minh tư chợt hiện, nó nhận ra ông vừa dạy bảo nó. Lẽ sống? Đúng vậy! Cuộc đời này cũng như một đoạn đường vậy. Chỉ cần đến được cái đích hạnh phúc trong lòng mình thì thời gian có hẳn là thật quan trọng không? Có những người có nhiều thời gian nhưng họ có thực sự thấy hạnh phúc? Đường vòng thì sao? Đường ngắn thì sao? Thời gian nhiều thì sao? Thời gian ít thì sao? Miễn là mình thấy hạnh phúc của đời người khi thời gian chưa tận. Thật bất hạnh cho những người đi hết cả cuộc đời của mình mà vẫn không tìm được hạnh phúc thực sự.

Khẽ thở ra một hơi, nó thầm cảm ơn ông vì đã nhắc nhở nó. Lại tiếp tục hành trình, nó mở cái tin nhắn được gửi đến cách đó không lâu.

"Em gọi điện thoại cho dì rồi đấy! Anh đừng vừa đi xe vừa suy nghĩ nha. Lỡ tai nạn đó! Còn có ông nữa!"

Nó cười thầm trong lòng thầm nhủ.

"Con nhóc này cũng không ngốc lắm nhỉ!"

Lại gạt hết nhưng suy tư tập chung vào lái xe, đoạn đường ngắn dần. Lướt qua một khu chợ đầy rẫy những hoa đào, nó cười nói với ông.

_ Tết lại sắp về rồi ông ạ! Ông cháu mình lại tăng tuổi rồi…

P/s: Sống quang minh chính đại, không sợ ai nghĩ sai về mình

Giải phóng.





Thạch Tưởng Giới.

_ Tưởng ơi...

_ Dạ!

_ Xuống mẹ bảo...

_ Gì vậy mẹ?

_ Giấy xác nhận của trường đâu? Mang xuống đây, bà Luật đi hỏi này.

_ Vầng...

Chui ra khỏi chăn, tôi lạnh lẽo mở cặp lấy tờ giấy xác nhận thật nhanh. Mang ra cầu thang, tôi cho nó thả dù từ tầng 1 xuống rồi lại chạy nhanh vào chăn nằm tiếp. Khẽ rên hừ...hừ... Tôi hô vọng xuống dưới nhà.

_ Mẹ ơi! Con vừa thả giấy ở cầu thang đấy!

Tiếng loạt xoạt ghế, tôi hình dung mẹ tôi từ ghế đứng lên; tiếng loẹt quoẹt dép vọng gần, tôi yên tâm là mẹ tôi đang đi lại để lấy tờ giấy.

Lại ngủ tiếp, tôi kéo chăn chùm kín cho khỏi lạnh rồi thiếp đi. Chưa vào mộng, chiếc điện thoại kế bên bỗng đổ chuông reo, tôi nghe máy.

_ Con nghe mẹ ơi!

_ Ơ... Mày đi đâu rồi? Cái Nương nó vào mời cưới từ nãy đến giờ này!

_ Ôi trời ơi... Trên giường chứ ở đâu? Mà Nương nào vậy mẹ ơi?

_ Thì mày cứ xuống đi... Nhanh! Nó đang đợi…

Tút...tút...

Xoay người đập tay cái rầm xuống đệm, tôi than vãn.

_ Ôi trời ơi...

Lại nghe dưới nhà loáng thoáng.

_ Nó đang ở trên nhà cháu ạ... Đợi nó một tý…

_ Dạ! Vâng ạ...

Mẹ... Giọng con nào vậy nhỉ? Mà thôi kệ đi! Xuống coi đã! Nghĩ xong, tôi ngồi dậy vơ lấy chiếc áo gió mặc tạm vào rồi đi xuống nhà.

Không quan tâm nhiều, tôi vào luôn phòng khách, thấy bố mẹ tôi đã ngồi sẵn, tôi cũng chọn lấy một chỗ ngồi cho mình. Ngó ngó cả nhà, không thấy ai nói gì, tôi quay sang cô em vỗ bàn.

_ Rót chè...

Nó đưa mắt nhìn mọi người rồi cười cười rồi cầm ấm châm chè cho tôi. Bố tôi cũng khẽ cười rút điếu thuốc lá ra mời anh bạn trai nó ngồi gần nó.

_ Thuốc này!

Rất lịch sự, hắn che tay.

_ Dạ không! Cháu không hút ạ!

Bà nội tôi thấy thế lại mời vồn vã hơn nhưng vẫn bị từ chối. Nghĩ bà nội sẽ nhì nhằng thêm, tôi chen ngang.

_ Đi đám cưới mà không hút thuốc thì mất quyền lợi. Thế thôi!

Cô em quay sang nhìn tôi.

_ Em nhớ anh cũng không hút mà!

Tôi gật đầu.

_ Thì anh mày cũng mất quyền lợi.

Đoạn tôi quay sang nhìn bố mẹ tôi.

_ Nó có bầu rồi thì bố cũng khỏi hút đi. Mà bố mẹ đi làm gì thì làm đi, nghe bọn trẻ trâu nói chuyện làm gì? Nó đến chơi thì kệ nó, đến tý rồi nó lại về ý mà!

Nghe vậy, hai bố mẹ cùng bà nội tôi lại nói cười vài câu rồi chia nhau đi làm những công việc của riêng mình. Đúng ra là tôi nói vậy để mọi người đi cho nó dễ nói chuyện thôi. Vì rằng nếu bà với bố mẹ tôi còn ở lại thì nó sẽ phải mời hết mọi người, trong khi đó bà với bố mẹ tôi là khách của bố mẹ nó.

Lại ngồi trầm lặng bên bàn trà thật lâu, tôi mặc sức uống còn con bé thì mặc sức rót. Khi đã chán, tôi quay sang cậu thanh niên ngồi gần đó.

_ Nãy cậu chưa chào tớ đâu nhá! Cậu ít hơn tớ một tuổi đấy!

Thằng nhóc rối rắm tinh mù còn con em quay sang nhìn hai bên rồi lên tiếng.

_ Thôi anh ơi! Đừng dọa nữa! Em châm chè cho anh nãy giờ rồi mà.

Tôi cười nhếch vuốt mũi, hất một ngón tay chỉ nhanh về phía thằng bạn nó.

_ Bạn học của Nương đúng không? Chú cùng xã với anh. Có điều giờ chú béo đến biến dạng mất rồi. Nhưng anh vẫn nhận ra một chút.

Rồi lại cười cười quay đi uống chén chè, tôi hờ hững hỏi.

_ Chồng mày đâu?

Nó nhìn tôi.

_ Nhà em bận bên kia chưa sang được anh ạ.

Tôi gật đầu.

_ Bố mẹ mày sáng sớm có qua rồi! Giờ mày qua nói gì thì nói nhanh đi.

Nó nghiêm túc.

_ Dạ... Tình hình là...

Tôi chán nản cắt ngang.

_ Bớt nói nhảm đi! Thứ mấy?

Nó chậm hiểu giật mình luống cuống.

_ Dạ sao ạ?

Tôi nhìn nó.

_ Nói ít thôi! Tao hỏi thứ mấy?

Nó hiểu ra.

_ Thứ tư anh ạ!

Nhăn mày suy nghĩ, nó bổ sung thêm.

_ Vậy là còn hai ngày nữa anh ạ!

Tôi nhíu mày trầm giọng.

_ Tao ngu sao?

Nó tức giận đứng lên.

_ Em nhịn lắm rồi nhá... Sao em đến nhà mà anh cứ động tý là dọa em thế?

Tôi cầm cốc chè nhấm nhấm đợi nó xả xong thì chỉ tay vào chỗ ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng.

_ Ngồi đi!

Nó giật mình, sững sờ rồi lại ngồi xuống vị trí ban đầu. Tôi quay sang vỗ đầu nó cười to.

_ Ha...ha... Bố con đần... Mới thế đã bị dọa cho vỡ mật rồi! Ha...ha... Mày càng ngày càng kém rồi.

Nó giật mình.

_ Kém cái gì?

Tôi cười cười.

_ Anh nhớ hai năm trước anh nói chuyện với mày, nó rất khác bây giờ.

_ Khác cái gì ạ?

_ Ngày đấy anh thấy mày khôn ngoan, nhanh nhẹn, khéo léo. Chứ bây giờ! Chẹp...chẹp.... Xuống cấp quá!

_ Em sai gì sao?

_ Mất bình tĩnh, quá để ý, câu lệ nhiều, dễ nổi giận, không chịu được áp lực.

_ Vậy ạ? Vậy em phải làm gì?

Tôi cười đưa tay chỉ vào bụng mình.

_ Bỏ qua!

Nó nhìn tôi.

_ Bỏ qua?

_ Ừ... Không ngu đến mức phải để anh nói hết chứ?

Nó trầm lặng một hồi lâu, thật lâu sau nó quay sang nhìn tôi.

_ Cũng hiểu một chút rồi! Lúc về em sẽ suy nghĩ thêm.

Tôi tặc lưỡi.

_ Tưởng thông minh hóa ra ngu!

Nó đay nghiến.

_ Anh dám!

_ Có gì không dám?

Lại suy nghĩ một hồi lâu, nó chống cằm hỏi ngược như muốn chuyển áp lực lại cho tôi.

_ Nếu anh là em hồi nãy anh sẽ nói gì?

Tôi giật mình vì câu hỏi của nó. Tỉnh lại nhanh, tôi đáp lại.

_ "Anh nói rõ hơn đi, em chẳng hiểu gì cả." Đó... Nói vậy.

Nó ngô nghê.

_ Vậy không phải tự nhận mình là ngu sao?

Tôi bĩu môi.

_ Đấy là câu trả lời nhanh nhất. Còn mình ngu hay không người khác quyết định được sao? Mày quan tâm đến à? Mà thôi mày biến đi... Tao đang rét run hừ hừ này. Mặc có mỗi áo này!

Nó nhăn mặt.

_ Biết rồi! Em về đây! Không phải đuổi.

Nói rồi cô em đứng lên kéo thằng bạn ra về.

Mù mù cạc cạc, tên đó cũng chẳng hiểu gì đứng lên định chào hỏi mấy câu dài dài nhưng bị tôi ngăn lại. Khẽ vỗ vai hắn đi ra cửa, tôi bỏ bùa vài câu.

_ Con gái là một lũ khờ dại, chẳng biết mô tê gì đâu. Chỉ cần chú lừa được nó xong, lại chẳng ngoan như cò Đoóc à?

Vừa nói tôi vừa chỉ tay vào cô em trước mặt làm nó quay lại nhìn tôi khét lẹt. Lại vờ như chẳng có chuyện gì, tôi quay ngang sang thằng em.

_ Ơ... Đi đường cẩn thận nhá... Chú nhận chở nó là hơi liều đấy. Con điên này mà phát tác...

Vút...rầm...rầm...

_ Đấy thấy chưa? Ài...

Vừa nói tôi vừa đứng mặc con em đấm đá vài quả xả giận. Cũng kệ nó chứ sao. Nó chạy linh tinh mà xảy ra chuyện thì kiếp này tôi sống cũng khó mà thanh thản. Nhịn tý vậy... Mấy hôm trước dọa thằng chồng nó một hồi, coi như hôm nay bù lại cho nó một ít.

Lát sau, nó lên tiếng.

_ Sao nay anh hiền thế?

_ Chuyện... Bản chất vẫn vậy.

_ Không! Nay anh uống ít nước chè quá cơ...

_ À...ờ... Chè của nhà... Nước hết lại mất công nấu.

Nó lên xe rồi quay đầu lại nhìn tôi cười.

_ Em đi đây! Tưởng anh thông minh, hóa ra rất ngốc.

_ À! Nhiều người nghĩ người khác ngốc nhưng không biết chính mình là người ngốc nhất.

Cô em quay lại lườm tôi mạnh mẽ rồi thằng bạn nó cũng kéo ga rời đi. Cười dâm dâm, tôi đi vào trong nhà. Bâng khuâng tôi chợt hỏi.

_ Mình ngốc thật à?

P/s: Sống quang minh chính đại, không sợ ai nghĩ sai về mình.

Chủ Nhật, 5 tháng 1, 2014

Xuân.

Xuân.

( Chuẩn )

Chúc mọi người năm mới vui vẻ, hạnh phúc. Năm 2013 trôi qua chìm vào lịch sử, cảm ơn mọi người đã ở bên cạnh và giúp đỡ G trong năm qua. Mong rằng những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với mọi người trong năm 2014 này.

( Bá đạo )

 2013 nó vần với fa mới sợ chứ. Hỏi được vk rồi mà vẫn chưa có người yêu. Bảo cuối năm lấy vk mà chưa biết cuối năm nào. Chẳng thế em nó lại còn bảo mình:

- Cứ linh tinh đi...

Ấy thế thì sao mà mình ngoan được? Cũng vậy mà sang 2014 số nó cũng Xuân luôn. Ngay như chiều qua về nhà con em cùng xóm trọ chơi. Về nhà nó mà em gái nó cũng tên Xuân. Đúng chất: Xuân chưa về mà ta đã thấy Xuân. Thuận nước ta lại đẩy thuyền.

- Ôi mùa đông năm nay lạnh hơn năm ngoái. Nhìn thấy Xuân mà anh như biển băng tan rã.

Đấy... Xuân ngay từ lúc Xuân chưa về!

Chiều nay đi xe buýt từ nhà nó lên trường. Xe đông phải đứng mà vẫn thấy Xuân

Số là đứng cạnh một em rực rỡ, ngồi trước thì có cái lão già dê. Lão nhìn nó chằm chằm mà chỉ thiếu mỗi cái nước rớt rãi ra là khỏi phải tả. Ấy thế là em nó chẳng sợ ôm sát lấy mình. Mình cũng gọi là giúp người những lúc khó khăn, thuận tiện ôm em nó một tay rồi trừng mắt nhìn gã già một phát. Cứ vậy là có vòng tay gần hết đoạn đường. Lúc xuống xe lại còn cảm ơn! Vui dị luôn...

Nhưng mà ca thì có hồi nào nỗ vốn đâu. Bình thản.

- Không có gì... Khi nào cần tay vịn cứ tìm anh nha

Lại chẳng chạy mất hút. Quan trọng gì... Quan trọng là ca vui Hắc...hắc.

Dại gái.



Thạch Tưởng Giới.

Chiều đi học mà lòng buồn tê tái, lượn xe tốc hành trên đường cho kịp giờ vào lớp. Vừa ra tới đường lớn, đang lên ga thì có một em rực rỡ phi lên vượt qua. Cảm giác mất hết mặt mũi, anh tăng ga đuổi theo vượt lên. Không kém cá tính, cô lại tăng ga vụt qua. Ngã tư đường giảm ga tránh người, anh rớt lại sau cô một khoảng dài. Anh cười khổ bỏ cuộc đua về lại tốc độ. Ít giây sau, bên vạch đèn đỏ, anh quay sang cô cười xòa.

_ Nhanh rồi cũng thua cái đèn đỏ.

Cô mỉm cười gật đầu đồng thuận.

Tiếp đó, hai người đi chầm chậm ngang nhau chung đoạn đường, một hồi lâu khi sắp đến ngã rẽ, anh kết chuyện.

_ Anh muộn học mất rồi!

Cô nhìn anh cười tươi duyên dáng.

_ Ai bảo anh dại gái chứ!

Anh giật mình cười khổ.

_ Hihi… Em có thể cho anh xin số điện thoại được không?

Cô đăm chiêu hồi lâu.

_ Gặp một lần là quen biết, gặp lần hai là duyên phận. Nếu lần sau gặp lại em sẽ cho anh số.

Anh cười tươi.

_ Đế Vương lên ngôi cơ hội chỉ một lần, để nó trôi qua rồi lại thấy tiếc nuối thật nhiều. Em không muốn anh sẽ tiếc nuối vậy chứ…

Cô cười toe toét rạng rỡ, mị hoặc.

_ Gì mà nghiêm trọng vậy anh. Em không cho số người lạ đâu, nay em phá lệ vậy.

Anh chen ngang.

_ Anh phải rẽ rồi! Chào em nha! Đường Tăng không đi xin kinh hai lần.

Qua ngã rẽ, anh dần tìm lại tốc độ, trong đầu thầm nghĩ: “ Đen thật! Vừa ra đường đã gặp gái. Lên xe thì còn 17 phút vào lớp, đi tốc hành đến trường mất 15 phút, gửi xe nữa là vừa. Nay luyên thuyên với con này mất hơn 2 phút, cơ bản là ông thầy dạy môn này hay đi muộn. Nghĩ ta dại gái sao? Thế thì ta không thèm nhận mình là mặt trắng nữa. Chuột cụ! Không được nhìn vẻ mặt của nó lúc này nhỉ? Thất bại quá đi.” Nghĩ rồi, anh kéo ga lượn nhanh đến trường để kịp giờ học.

Bất ngờ sớm hôm sau làm bài kiểm tra, thầy giáo thong dong.

_ Những anh hôm qua với hôm nay không đi muộn được cộng thêm một điểm nha!

Cả lớp thằng vui đứa buồn, anh tươi rói xuất một câu.

_ Ta kháo! Ca chính là thần toán tử.

P/s: Tán gái không quên nghĩa vụ - Thanh niên cứng.

Thứ Bảy, 4 tháng 1, 2014

Điểm cuối của tình yêu.



Thạch Tưởng Giới.

Anh:

_ Em à! Mình yêu nhau cũng lâu rồi, hôm nay anh muốn nói với em một chuyện.

Em quay sang nhìn anh nhíu mày lo lắng.

_ Anh nói đi, em đang nghe mà!

Anh:

_ Đến với cuộc đời này, ai cũng cần có một người bên cạnh và đi bên mình đến suốt cuộc đời. Anh không biết đến với cuộc đời này anh cần những gì. Nhưng anh biết anh cần em đi bên anh đến hết cuộc đời này. Em... Hãy lấy anh nhé!

Em im lặng cùng sự lo lắng của anh. Hồi lâu sau.

_ Anh biết không?

Anh: ( Lắc đầu )

_ Sao em?

Em: ( Mỉm cười )

_ Em đã đợi câu nói này của anh từ rất lâu rồi!

P/s: Chuột cụ! Câu bên trên ta đăng kí bản quyền ở Google rồi! Các hạ nào mượn câu của ta thì liên hệ 0972327699 để chia sẻ quyền tác giả nha! Hắc..hắc... Chúc mọi người on face vui vẻ!

Thứ Tư, 25 tháng 12, 2013

Tiếng sáo đêm.



Thạch Tưởng Giới.

Đông vào thật sâu, nhấn không gian ngập tràn trong màn lạnh. Giáng sinh cũng tiếp đó theo về, mang tuyết trắng trải dày những tấm thiệp chúc mừng giáng sinh _ Trắng trẻo mà đẹp đẽ, lạnh lẽo mà ấm áp. Buổi tối ngoại thành, không sặc sỡ những đèn màu rực rỡ, bên vỉa hè lấp ló ánh đèn đường, có một đôi tình nhân đang hẹn hò nơi quán vắng.

_ Anh đến lâu chưa? – Cô gái hỏi.

Khẽ mỉm cười, anh nhìn cô quan tâm.

_ Anh đến được một lát rồi! Em đến trễ vậy? Đi đường có lạnh lắm không em?

Thu mình ngồi xuống chiếc ghế còn chưa có hơi ấm, cô tươi cười.

_ Cũng lạnh lắm anh à! Em phải ghé qua chỗ con bạn một lát rồi mới qua được. Hì…hì… Đang đi đường thì nó gọi qua, em quên không nói lại với anh. 

Anh cười cười thổi nhẹ hai bàn tay rồi ủ sâu vào túi áo điềm nhiên.

_ Ừ! Không sao! Anh cũng mới tới thôi!

Ngờ đâu, hành động ấy của anh lại mang đến một chút giận hờn. Cô vòng tay qua chiếc bàn cầm lấy bàn tay anh lạnh lẽo, trách móc.

_ Găng tay em mua cho anh đâu? Trời lạnh anh phải mang gang tay vào chứ?

Rất tự nhiên, cô kéo một chiếc găng tay của mình ra đeo vào bàn tay anh chật ních. Một hồi lâu, cho đến lúc cô ngẩng đầu lên nhìn anh mà anh vẫn chưa trả lời cô, cô trau mày nhìn anh khó hiểu.

_ Anh sao thế? Sao không trả lời em?

Đang suy nghĩ bỗng nghe thấy câu hỏi của cô, anh giật mình buột miệng.

_ À… Không! Đâu có! Cái găng tay…

Nói đến đây, anh giật mình khổ sở khi chột dạ nghĩ đến điều gì đó. Phía đối diện, cô vẫn bình tĩnh nhìn anh chờ đợi câu trả lời. Chỉ là… Anh thoáng trầm tư...

Khoảng 15 Phút trước đó.

Cũng đoạn đường này, cũng trước quán vắng này, có một đôi vợ chồng già đang lững thững bước đi giữa màn đêm lạnh lẽo. Ông già mù tay lần từng lỗ tròn trên ống sáo, gắng hơi giá, ông cố thổi ra những khúc nhạc hay mong nhận được lòng thương từ những người xung quanh. Quấn bên hông ông, một sợi dây màn tạm bợ, bà kéo ông bước chậm rãi sát lề đường. Tay bà cứng lạnh cầm chiếc nón đưa ra phía trước chẳng buồn run. Số nghèo trong đêm lạnh tô thêm một chữ khổ, hạnh phúc có nhau chia kiếp nghèo. Thầm cho rằng bên họ hạnh phúc cũng chỉ nhiều đến vậy.

Cùng lúc đó, anh vội vàng hối hả đến điểm hẹn cùng cô, thấy cảnh này không kìm lòng trắc ẩn, anh tiến lại gần móc ví muốn giúp đỡ họ. Ngờ đâu, khi đó tìm khắp người cũng không thấy ví đâu. Nghĩ lại, cũng bởi anh quá vội vàng đến nơi hẹn nên quên mất ví ở nhà. Thoáng ưu tư, anh nhìn sang đôi tay bà gầy guộc những phong sương của cuộc đời, lại nhìn bàn tay mình được len giày phủ kín. Anh tươi cười hiền hòa tháo đôi găng tay của mình ra đeo lên đôi tay bà.

_ Nay cháu đi vội quá nên trong người chẳng mang gì cả, có đôi găng tay này bà đeo tạm vậy nhé! Cháu chúc hai ông bà có một giáng sinh vui vẻ buốt cóng.

Bà cúi đầu phía anh gật gật.

_ Cám ơn cậu! Chúc cậu có một giáng sinh vui vẻ! Cầu Chúa sẽ ban bình an xuống cho cậu.

Ngắt tiếng sáo khiến màn đêm tĩnh mịch, ông già mù tươi cười cúi mình sang ba phía gật gật đầu thể hiện sự cảm ơn.

Lại tiếp tục chặng đường, hai ông bà đi tiếp. Anh đứng đó mà lòng buồn man mác. Anh ước gì mình cho đi nhiều hơn vậy. Đơn phương, anh đâu biết với họ vậy đã là quá nhiều.

Đang khi mải nghĩ về những gì đã xảy ra, tiếng ông chủ quán nước vang lên kéo anh về thực tại.

_ Chú xin lỗi vì đã nghe và chen ngang câu chuyện của bọn cháu, nhưng chú thấy chuyện đôi găng tay ấy, chú nói sẽ thích hợp hơn.

_________________________________________________________________

_ Đấy! Chuyện lúc trước là như vậy đó! Thôi chú bận bán hàng rồi… Các cháu cứ ngồi tự nhiên nha! À! Để tạ lỗi chuyện chen ngang, tiền nước nay chú mời nha. Thanh niên đi với bạn gái phải mang tiền chứ! Hì..hì… Chúc bọn cháu giáng sinh vui vẻ.

_ Dạ! Bọn cháu cám ơn chú! Chúc chú giáng sinh vui vẻ ạ!

_ Ừ! Cám ơn các cháu!

Hồi sau.

_ Anh nha! Dám mang găng tay em tặng đi tặng cho người khác hả?

_ Ơ… Cái đó!

_ Em đùa thôi! Nhìn anh kìa… Đáng yêu quá đi mất!

_ Xấu tính…

_ Xấu cái gì? Em nhớ là anh còn đôi tất chân nữa nha 

P/s: Lòng nhân ái thì cũng chẳng nên cứng như vạn niên băng. Ai ngang qua mong tan chảy đôi chút, cho thế gian bớt đi chút muộn phiền. Truyện là truyện mà cũng chẳng là chuyện, mong là một đốm lửa vàng góp ấm sưởi thế gian.

Chúc mọi người giáng sinh vui vẻ!

Đời tôi cô đơn. ( FA )



Thạch Tưởng Giới.

Hai hôm trước bỗng dưng quan tâm hỏi thăm mấy người.

- Bao giờ noel ấy nhỉ?

Họ nhìn mình như nhìn người sao Hỏa bảo.

- Đêm thứ ba ngày thứ tư.

Mình bần thần thần.

- Vậy là hơn tuần nữa cơ à!

Họ nhìn mình thở dài lắc đầu.

- Không phải hơn tuần mà là hai ngày nữa.

Giật mình, khinh thường chỉ chỉ tay vào mặt theo kiểu.

" Lừa ca hả? Nhìn kĩ lại mặt của ca xem có phải dễ lừa không? "

Họ chẹp miệng.

- Thật mà còn không tin.

Mình cũng không quản họ nghĩ, bỏ qua luôn.

Hôm qua, gặp mấy người, lại quen miệng hỏi.

- Thứ mấy noel ấy nhỉ?

- Thì tối nay ngày mai.

Ta kháo! Đi xem lịch thì là thật hả? Chơi cũng quá điện giật đi. Nhưng mà thôi! Cũng chẳng liên quan gì tới mình, ai đi đâu cứ đi, mình ngủ ngon cứ ngủ ngon. Không ai phiền mình thì mình cũng quá vui rồi.

Tổng hợp:

Sáng 24 - 10h sáng dậy. Tất bật lên trường gấp vì chiến sự ngổn ngang. Lên xóm trọ, tính toán một hồi rồi quyết định chơi nghi binh. Lại ngủ luôn từ 12h30 đến 17h30, vừa kéo chăn ngồi dậy thì điện thoại reo. Nghe máy thì.

- Giới à? Đang ở đâu? Qua chỗ lão Phong uống rượu mừng noel đi!

Mơ mơ màng màng.

- Ơ! Nay noel à?

Mơ màng không kém.

- Tao cũng không biết!

- Vãi...

- Thế mày có đi không? Giờ tao qua đón!

- Qua mẹ mày đi! Gọi thêm thằng Đường nữa!

- Ừ...ừ... Ok...

Vậy là đi uống rượu...

22h30 Về tới xóm trọ.

Tác giả bảo cho ít nhạc.

- Thôi là hết em chết mặc em... Tình duyên mình chỉ bấy nhiêu thôi. Còn mong gì hình bóng xa xôi, nhắc làm gì chuyện năm xưa, cho tim thêm ngẩn ngơ...(1)

Lúc dặt dẹo đi tới phòng em gái, mấy đứa đang ngồi xem phim.

- Anh ý lại bắt đầu rồi đấy!

Thằng em gật đầu.

- Nói bé không anh ý nghe thấy đấy!

Ngoái ngoái lỗ tai, ợ quả rất chân thực, bộ dạng liêu xiêu.

- Sao bọn mày không nói bé đi tý nữa!

Thằng bé đắc ý.

- Thấy chưa? Anh ý thính lắm!

Tức giận.

- Nhóc con! Mày biết khen thằng điếc thính nghĩa là gì không?

Lắc đầu không nói gì.

- Thế nếu tao khen mày liệt dương mà làm tình cũng dũng mãnh quá đi là ý gì?

Mặt nhăn nhó trong khi mấy đứa kia cười vui vẻ.

- Em không có nghĩ vậy...

Gật đầu đi vào.

- Anh biết! Mày mà nghĩ được vậy thì anh mày cũng chẳng nói.

Khó hiểu.

- Là sao ạ?

Ưỡn ngực ngửa mặt giả bộ cao nhân.

- Búa đập kim cương không phải ngon, giải quyết thâm ngôn thiếu gì cách. Dương đối âm thì phá ngũ hành, nó âm thì mình phải âm hơn. Tiểu nhân đắc chí sợ gì nếu mình biết.

Nhăn mặt.

- Anh nói mà em chẳng hiểu gì.

Lắc đầu.

- Hoài lời nói kẻ vô tri. Tóm lại, anh biết chú chẳng nghĩ gì. Bỏ qua đi! Giáng sinh vui không bọn nhóc?

Vồn vã.

- Chẳng có gì! Ngồi đây từ tối đến giờ anh ạ!

Chẹp miệng.

- Thế gian muôn sự tầm thường, thằng hai nắm thóc thằng không nắm nào. Như thằng Bằng, chắc giờ đang khốn nạn chạy xô với mấy con bạn gái cũng nên. Hắc...hắc... Tội nghiệp...

Khinh thường nhìn lên.

- Anh thì cũng có hơn ai. Vẫn không có gì mà còn chê bọn em.

Liếc xéo.

- Tụi bay thì biết cái gì? Ra đường tiện rủ anh cũng có người cùng đi. Bọn mày... Chẹp...chẹp... Nhìn thấy gái là chữ nghĩa bay hết cụ rồi thì còn rủ ai. Chứng kiến anh một phút xin số điện thoại vẫn còn sốc à? Hôm nọ đi uống bia, thằng Bằng đưa luôn điện thoại cho con kia bảo bấm số của nó vào kìa. Còn chưa đến 1 phút. Các chú học hỏi nó nhiều vào... Mang tiếng đệ của anh mà chẳng có tý truyền thừa nào.

Mặt mũi nhăn nhó phản bác.

- Thế mà hôm nay anh cũng như bọn em đấy thôi!

Bực mình.

- Anh mày cô đơn từ bé rồi, đi bên người khác có hay không thì cũng chẳng có gì khác, vậy thì đi cùng làm gì. Mà thôi! Nói nữa bọn mày cũng không hiểu. Để hôm khác anh giải thích cho. Anh về ngủ đây! Uống rượu mà chưa say thì ta giả say, uống mà không say cũng là quá lãng phí rượu đi. Ợ...nấc cục...

Lại liêu xiêu lảo đảo bước đi, ra tới cửa, bộ dáng lất ngất gật gù thẫn thờ như quên cái gì đó quay lại hỏi.

- Có đạt không... Có đạt không?

Bọn nhóc cười cười nhìn nhau gật đầu giơ ngón cái ra thành thật. Mình lại tiếp tục lất ngất đi về phòng, miệng nghêu ngao.

- Đời tôi cô đơn nên yêu cũng cô đơn, đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng không thành... Tôi không hề trách đời hay giận đời mau đổi thay. (2)

P/s: Ngủ ngày, đêm không ngủ được, viết bằng đt nên khó sửa quá, hy vọng không quá tệ.

1. Tình nghĩa đôi ta chỉ thế thôi - Quang Lê + Hạ Vy.

2. Đời tôi cô đơn ( Người yêu cô đơn ) - Tuấn vũ.

Thứ Tư, 18 tháng 12, 2013

Khoảnh khắc ấn tượng.



Thạch Tưởng Giới.

"Về đám cưới anh trai thằng bạn thân, về cùng cũng có mấy thằng bạn cùng lớp. Lúc đám cưới xong mấy ngày, thằng bạn lên face gặp lại hỏi.

_ Không có chuyện đám cưới à bác Giới?

_ Gì mà đã hỏi rồi? Tao tìm mãi mà không có khoảnh khắc ấn tượng nào cả. Tại hôm đấy dẫn bọn em trong xóm trọ về chơi, không để ý được nhiều lắm. Thông cảm nha!

_ Chán hẳn…

_ Cứ từ từ… Rồi tất cả các chú đều đi vào nghệ thuật của anh…

_ Vãi…"

Nói thì nói vậy chứ, không có thì mình bắt nó phải có. Dù là không có thì cũng mặc sức chém gió biến không thành có. Trong câu chuyện, người cầm bút là người quyết định. Mời các bạn tiếp tục theo dõi, để tràn vào phong cách bá đạo dán kèm kiêu ngạo của tại hạ. Để cùng gặt hái những nụ cười và theo đuổi nghệ thuật chém gió thần cấp cho chính mình.

Ngày… tháng… năm…

Trưa hôm ấy, theo lời mời và đề nghị của thằng bạn, tôi dẫn cô em gái cùng xóm trọ vào dự đám cưới anh trai nó. Qua ngõ nhỏ nối nhịp tình yêu đôi lứa, tôi dắt tay cô em bước qua cổng chào với đầy tràn tư vị của ngày cưới. Bước thanh thoát nhẹ nhàng, tôi lắng nghe tiếng gió khẽ reo trên tán phi lao. Niềm vui ngập tràn muốn dâng đầy, như yêu đời hơn, tôi đưa ánh mắt vui vẻ ngắm nhìn đàn bồ câu hai con tung bay giữa khung bạt đầy màu sắc. Là vui thú, là cho câu chuyện giữa hai người thêm vui vẻ, là bớt lạc lõng cho một người mới đến, tôi quay sang cô em gái cười tươi.

_ Em thấy cây phi lao cạnh cổng chào có đẹp không?

Rất tự nhiên, cô em buột miệng.

_ Đẹp!

Ngại ngùng vuốt sống mũi, tôi cười tủm.

_ Ờ… Anh mới đốn trộm chiều qua đấy!

Cô em ngạc nhiên.

_ Thật?

_ Chẳng thật thì đúng là giả vở rồi!

_ Hì...hì...

Lần la câu chuyện trong cười đùa, hai anh em bước vui hồn nhiên trên ngõ nhỏ. Đến cuối ngõ, lướt qua một dáng hồng hờ hững, bỏ mặc cô em đang bước đi trong vô thức, tôi hốt nhiên vuốt lại mái tóc quay đầu.

Nhẹ nhàng vươn ra bàn tay đậm chất lịch lãm, tôi lên tiếng.

_ Chào em! Anh tên Giới, rất vui được làm quen với em. Em tên gì nhỉ?

Ngạc nhiên, cô bé đưa ra bàn tay rụt rè.

_ Dạ! Chào anh! Em tên Hương ạ!

Tiếp tục dẫn dắt câu chuyện, tôi lên tiếng.

_ Ừ! Em về cùng anh Nam phải không?

_ Dạ! Vâng ạ!

_ Em có thể cho anh xin số điện thoại và nick face book của em được không?

Cô bé ngập ngừng đưa mắt nhìn sang anh trai đứng gần đó, rồi ngượng nghịu trả lời.

_ Dạ! Nick face em hay đổi tên lắm! Số điện thoại của em thì ở trên đó luôn.

Không ngạc nhiên lắm, tôi hỏi nhanh.

_ Thế em có thể cho anh tên nick face hiện tại của em được không?

Giật mình vì câu hỏi tiếp theo, khó tìm lời thoái thác. Cô em đành phải nói ra, mặc lòng có vẻ không muốn.

_ Nick face của em là "Rồi sẽ qua"

_ Thế à? Tên hay ghê! Có phải nick thật không đó?

_ Nick em thật mà! Anh vào nick anh Bảo tìm là sẽ thấy thôi.

_ Ừ! Anh biết rồi! Anh sẽ tìm thử xem.

Lại đứng thẳng lưng, mắt nhìn về một chân trời xa lạ, tôi đắp lên mình một vẻ đăm chiêu suy ngẫm. Như thật sự tiếc nuối trong lòng, tôi bất bình.

_ Mấy thằng bạn anh chán thật đấy! Sao lại để quên một đóa hồng xinh đẹp ở đây thế nhỉ? Cái bọn này thật là…

Như một ekip cũ rích giống bao câu truyện tình thần thoại, cô em lên tiếng.

_ Hoa hồng có lắm gai lắm anh ạ!

Tôi đứng lặng suy nghĩ giây lát, rồi thêm lại cho đầy đủ câu nói của mình.

_ Ừ! Anh biết! Nhưng anh thấy nó rất đẹp và phù hợp với vẻ bề ngoài của em. Còn sắc sảo, anh nghĩ đấy là cái cần bên một người đẹp.

Cô bé nghe vậy ngượng ngùng nhưng vẫn mở lời đồng thuận.

_ Dạ! Cám ơn anh.

Tôi thản nhiên.

_ Không có gì! Sự thật thôi! Hoa hồng anh cũng hái suốt đó mà! Thôi anh đi đây! Rất vui khi được nói chuyện với em.

Nói xong, tôi rời đi với khuôn mặt lạnh lùng vốn có. Mặc cho chúng bạn xung quanh đang lặng lẽ mỉm cười xen lẫn mờ nhạt nét mặt đăm chiêu của cô em. Ai biết đâu, trong lòng tôi lúc đó đang có một niềm vui nho nhỏ. Và đám cưới trong suy nghĩ của tôi giây phút ấy mới chính thức bắt đầu.

P/s: Ngạc nhiên chưa?

Thứ Ba, 10 tháng 12, 2013

Hạnh phúc đi tìm.






Thạch Tưởng Giới.

Buổi trưa trên xóm trọ, vẫn bình thường như bao ngày. Tiền không nhiều nhưng tiếng hát thì không bao giờ thiếu.

"…Người yêu của ta ơi! Sao bỗng dưng nỡ quay lưng hờ hững vậy? Ta đã có lỗi chi hay tại ta nghèo… Để giờ đây em phải vô tình… Người yêu của ta ơi! Ta muốn uống mãi cho vơi đi nỗi sầu… Nhưng cứ uống mãi ta lại càng thấy buồn… Bởi trái tim ta đã trót say…" (1)

_ Thôi anh ơi đừng say nữa! Não hết cả mề…


"Yêu nhau yêu đi em cho đời vang lên tiếng cười. Hãy mang yêu thương chôn vùi đi nỗi đau buồn… Và cho nhau một tình yêu mới…ới..ới.ới.." (2)

_ Thôi đi anh! Không yêu đâu!

"Mình đã không yêu xin đừng tìm nhau, để vết thương kia xoa dịu niềm đau. Anh sẽ quên tháng năm, mình cùng bên nhau đắm say và quên đi bao nụ hôn đắng cay..” (3)

_ Anh không hát cái gì nó hài hài được à?

_ Yêu anh đi, nhà anh có đàn gà rù…

_ Chết lại thịt… Chết lại thịt….

Ha…ha..ha…

_ Loại nào anh chẳng có, vấn đề là bé phải ngoan.

_ Hì…hì… Vẫn ngoan mà!

_ Ừ! Nhưng làm sao mà mày ngồi như con điên ở đây thế?

_ Hừ… Anh không nói được câu gì hay hơn à? Sao cứ phải chọc tức người khác thế nhỉ?

_ Ôi zời… chọc hồi nào?

_ Thì đấy!

_ À… Thế mày không biết lúc mày tức giận nhìn rất đáng yêu à?

_ Xì… Anh đang tán gái đấy hả?

_ Hả? Thúy ơi! Thúy…Xuống đi… Xuống đi… Sao mày lại bay cao thế? Xuống… Xuống… Ngã bỏ mẹ bây giờ…

_ Anh… Hừ…

_ Ha…ha…ha…ha… Ca rất bá đạo…

_ Thôi đi… Em đang buồn đây…

_ Liên quan mẹ gì đến tao?

_ Có ai nói liên quan đến anh đâu?

_ Được rồi… Được rồi… Trình bày đi…

_ Anh nói nhỏ một tý được không?

_ Không! À không… Được… được…

_ Em đang suy nghĩ.

_ Chuyện gì?

_ Yêu đương…

_ À! Thôi tao về đây…

Quay lại, đi được hai bước.

_ Anh ơi! Nếu như lãng quên đi một hạnh phúc để tìm đến một hạnh phúc mới. Vậy liệu hạnh phúc mới có chắc đã được trọn vẹn?

Cô em ở phòng đầu bước ra chen ngang.

_ Cái gì là của mình thì mãi là của mình, cái gì không phải là của mình thì mãi mãi cũng sẽ không là của mình. Nếu hạnh phúc đó là của mình thì nó sẽ là của mình.

_ Vậy nếu cái là của mình mà mình đánh mất rồi, thì nó có còn là của mình nữa hay không ạ? Còn cái mình đang có, đang nắm bắt thì mình phải làm thế nào để nó mãi là của mình hả chị?

Mỉm cười quay lại cuộc nói chuyện.

_ Hạnh phúc không như một món đồ vật để mình nắm giữ đâu em ạ! Nó do lòng mình mà ra, nó luôn đi theo bên cạnh mỗi người, mà đôi khi chúng ta lại lãng quên nó. Em nghĩ nếu em đánh rơi tiền ở ngoài đường thì em có nhặt lại được không?

Lắc đầu

_ Nếu may mắn thì em thì em sẽ tìm lại được… Bằng không, bên cuộc đời em sẽ nhặt hay kiếm được những đồng tiền khác. Có thể là nó sẽ có giá trị kém hơn hoặc cao hơn. Nhưng nếu em thực sự thấy tiếc nuối đồng tiền mà em đánh mất ấy, thì hãy quay lại và tìm nó. Nếu tìm được thì tốt rồi, còn không thì quên nó đi. Anh chỉ muốn em đừng tiếc nuối về khoảng thời gian mà em quay lại tìm đồng tiền ấy. Vì khi không thấy, em có thể thất vọng hay buồn bã vì không tìm được, chứ đừng hối hận vì đã quay lại.

Một khoảng lặng để suy ngẫm.

_ Hiểu không?

_ Dạ..

_ Còn mày…

_ Dạ..

_ Tốt… Nhóc con… Lần sau ý… Nếu không biết thì đừng có nói. Những cái này đôi khi ảnh hưởng tới cuộc sống của người khác rất nhiều. Em có thể giải đáp giúp họ nhưng không phải là đem tư tưởng của mình nói ra. Anh không cấm em nói. Nhưng anh muốn cái em nói là cái mà em đã thực sự suy xét chứ không phải cái em không cần nghĩ đã nói ra. Hiểu chưa?

_ Dạ.. hiểu

_ Còn mày?

_ Dạ hiểu…

_ Tốt.. Tản chim…

Quay đầu…

Rầm..rầm…

_ Chuột cụ… Bọn khốn nạn này! Sao đánh ta…

_ Nói bậy…

_ Khốn nạn… Lũ ăn cháo đá bát này… Ta vừa khái mở kinh luân cho bọn mi đấy…

_ Nói bậy………… Vẫn đánh……

_ Khốn nạn… Ta kháo… Quá khốn nạn…

_ Chưa bằng ai ở đây đâu...

Chỉ chỉ tay vào mặt mình.

_ Đang nói ta hả?

Gật gật

_ Đù má giang hồ… Mãi mới được câu phát biểu đúng về ta…

Ặc… ặc…

Hắc..hắc….

Chú thích:

1. Ta đâu có say_ Duy mạnh.
2. Hãy yêu nhau đi_ Trương Đan Huy.
3. Không yêu thì thôi_ Lý Hải.

P/s: Hãy cố gắng để những ưu tư trôi đi theo những nụ cười... Bá đạo hay tục tĩu có thể là xấu xa và biến chất, nhưng nó còn tùy thuộc vào cách người ta sử dụng chúng.

Thứ Năm, 5 tháng 12, 2013

Thời gian của người cha.



Thạch Tưởng Giới.

"Thời gian cứ dần trôi mang theo tôi lớn nên từng ngày, là bất ngờ khi cứ mải theo dòng đời vồn vã, tôi quên đi những gần gũi bên cạnh. Hỏi lòng, có lẽ tôi đã nhận được quá nhiều, để quên đi những gì người đem đến…"

Bố tôi_ Người không bao giờ thiếu gian dành cho tôi.

Hồi thơ ấu:

Đưa những kí ức mờ nhạt theo năm tháng, tôi nhớ rất ít những yêu thương ông dành cho tôi. Có chăng, tôi nhớ nhiều hơn là những trận đòn vì các đòi hỏi vô ý của mình.

Lớn thêm một chút cho những suy nghĩ của tôi thêm lớn, tôi nhận ra những khó khăn ông mang sau một buổi trưa ngủ cùng. Là trăn trở ông tâm sự cùng mẹ tôi; là ngây thơ tôi nghĩ nó do mình.

Để âm thầm lặng lẽ, tôi dấu đi những đòi hỏi của mình và tập quen với những gì sẵn có. Tự đáy lòng, tôi hạnh phúc vì những nụ cười ông dành cho tôi.

Lúc mới lớn:

Theo những vui thú của tuổi trẻ, tôi đi vào game thủ như chúng bạn đồng trang lứa. Khi ông biết được, những trận đòn lại diễn ra như hồi tôi thơ ấu. Có khác là nó không còn nhẹ nhàng như ngày trước - Sẹo do roi vụt in những ngón tay tôi giờ đã mờ. Nhưng đam mê trong mộng mị, hồi ấy, nhiều lần tôi vẫn chốn nhà đi chơi game mà ông không hề hay biết. Rất nhiều lần tôi tự hỏi mình rằng:

_ Sao bố không hỏi mình có còn chơi game không nhỉ?

Bởi chỉ cần ông hỏi, tôi sẽ sẵn lòng kể cho ông nghe về những lần tôi lừa dối ông. Để rồi theo thời gian trôi đi, câu hỏi ấy cùng đam mê trong tôi cũng lụi tàn. Nhưng khi những đam mê ấy chấm dứt, ông không còn cấm tôi như dạo trước nữa. Có lẽ trong lòng ông nghĩ rằng: Tôi đã lớn…

Khi đã trưởng thành hơn:

Tan vỡ ngay ở mối tình đầu tiên, tôi ôm trong mình những hận thù luôn đòi bùng nổ. Bảy năm trời yêu nhau nhưng không một lần lời yêu tôi lên tiếng. Bởi khoảng cách... Dù gần hay xa nó cũng không thể cho hai ta gần nhau được. Bảy năm trời… Bảy năm trời những yêu thương chỉ mình em nói. Để khi em mãi ra đi, tôi ngậm ngùi thấy đời không màu sắc.

Rồi một đêm trời đầy sao, tôi ngồi trên sân thượng ngâm mình với bạt ngàn gió biển. Là tình cờ ông lên khép cửa, hai cha con gặp nhau rồi cùng ngồi với những tĩnh lặng. Ông thầm thì:

_ Bây giờ bố đã rất cố gắng để các con có một cuộc sống tốt hơn rồi. Bố tiếc rằng mình không thể cho các con một cuộc sống tốt hơn nữa. Nhưng theo mỗi cách, các con vẫn là niềm tự hào của cuộc đời bố.

Tôi vẫn im lặng không trả lời ông. Tôi vô hồn lắng nghe tiếng bước chân ông nhẹ đặt xuống từng bậc cầu thang vì sợ làm mọi người thức giấc. Thêm một lần, tôi lại chôn kín những tâm sự của mình. Tôi tự hỏi:

_ Sao bố lại không hỏi về những ưu tư của con? Phải chăng bố biết những gì con đang nghĩ?

Bố biết không? Chưa một lần con phiền muộn về những gì bố mang đến. Tự thâm tâm, con tự hào vì có một người cha như người. Sao bố lại nói vậy chỉ để an ủi con? Phải hay không? Bố biết hết những gì con đã đi qua? Vậy sao bố không trách con vì những sai lầm con đã nghĩ…

Lại thời gian, bố đau xót nhìn con gục ngã rồi lại cho con thật nhiều thời gian để đứng dậy...

Những ngày tiếp sau:

Tự trách mình, những cơn say bên tôi bắt đầu và nối dài…

Lần thứ nhất:

Trong im lặng, ông vẫn nhìn tôi yêu thương như những ngày tôi còn bé…

Lần thứ hai:

Ông vẫn như mọi ngày gọi tôi xuống ăn cơm như chẳng có chuyện gì…

Lần thứ ba:

Vẫn gọi tôi ăn cơm như lần trước. Nhưng nhẹ nhàng, ông bảo tôi:

_ Lần sau uống ít rượu thôi con ạ!

Rồi những lần tiếp sau và tiếp sau nữa… Lại là những cơn say nối dài, ông nhẹ đến bên tôi nhưng không lời động chạm… Tôi muộn phiền vì ông chẳng la rầy tôi. Trong ưu tư, tôi vẫn tiếp tục ngày tháng ấy thật dài…

Hiện tại:

Khi giờ đây, tất cả trong tôi đã bình lặng, tôi đi tìm tôi với những kí ức buồn của chính mình. Chợt nhận ra ông quan trọng với tôi đến nhường nào... Bên cuộc đời, ông thầm lặng đem mình thức tỉnh tôi. Trong bận bịu và những lo toan của cuộc sống, sao thời gian ông dành cho tôi nhiều tới vậy? Sao không một lần cho tôi ca nước lạnh? Sao lại cho tôi nhiều thời gian như vậy để tìm lại lối sống của chính mình?

Tập chung thật nhiều những tình cảm nối liền với con tim, tôi tự cho rằng:

_ Đó là tình cảm của người cha!

Lại góp những suy nghĩ vẩn vơ, tôi mỉm cười tự hỏi:

_ Liệu nó có cạn được không?

P/s:

ĐG:

_Sao trong chuyện không có mẹ hay là viết về mẹ?

TG:

_Truyện viết cho những người con trai vậy mục đích của TG là gì? Hãy tự tìm lấy câu trả lời cho mình nha mọi người. Nếu thực khó, hãy nhắn lại với tôi.

Thứ Tư, 4 tháng 12, 2013

Thất tình.




Lúc trái tim anh một lần khép lại,
Tự nghĩ mình sẽ chẳng thể yêu ai.
Em biết không khi một lần dang dở,
Đóng cõi lòng anh khép chặt con tim.

Rồi gặp em như hừng đông ló rạng,
Anh vội vàng gom nhặt những ánh dương.
Mà ngây ngô em đâu nào hay biết!
Tưởng vui đùa hóa cát bụi tình anh.

Để tâm tư anh thêm lần chôn kín,
Giấu bồi hồi dập tắt những yêu thương.
Mà tương tư sao khó lòng che dấu?
Phảng phất buồn nhuốm nụ cười đắng cay.

Này em ơi! Nếu không có hôm nay?
Anh sẽ chẳng ưu sầu ôm lệ thẳm,
Chẳng vô hồn lê gót bước thương đau,
Cũng vì em... ta chẳng thể bên nhau...

Em ơi em xin một lần tình thắm...
Để quên sầu chắp cánh một giấc mơ,
Để tình yêu thêm lần anh bùng cháy,
Để nụ cười không gợi nét cô đơn.

Thạch Tưởng Giới.

Ngày 05 tháng 12 năm 2013.

Thứ Ba, 3 tháng 12, 2013

Thuật xóm liên chuyện.

Phần 5: Ca chính là một truyền thuyết.

Gió mùa về mang theo một chút lạnh, xen lẫn trong những cơn gió khẽ ru nhẹ nhàng. Nó như tô thêm cái vẻ cô tịch cho cái xóm trọ vắng người này. Ngồi trước hiên xóm cùng cô em gái mà lòng không dậy một chút ấm áp, dẫu rằng nắng chiều vẫn còn vương một ít vàng nơi tán cây.
Giữa hai bên là một khoảng lặng miên dài. Cái khoảng lặng ấy cứ kéo dài thật lâu khi đôi bên cứ mãi nghĩ về những câu chuyện của riêng mình. Để rồi trong một hồi bế tắc, tôi quay sang nhìn cô em ngắn gọn mở lời.
_ Đợt tới anh định chuyển xóm trọ.
Bị chen ngang, cô em dừng dòng suy nghĩ của mình lại đưa mắt nhìn tôi. Rồi lại tiếp tục vấn đề vốn có, nó quay mặt đi tiếp tục ưu tư. Mãi thật lâu sau, nó mới quay sang nhìn tôi dò hỏi.
_ Anh định chuyển đi đâu?
Không mặc lòng, tôi trả lời theo những suy nghĩ trước đó.
_ Không biết!
Gió lại thổi, một khoảng lặng mới lại bao trùm hai anh em tôi chậm chạp. Tôi không muốn giải thích nhiều mà bản thân nó cũng không muốn hỏi nhiều. Trong sâu hơn, tôi biết rằng nó biết tôi không thích ồn ào, nhộn nhịp. Riêng tư hơn, tôi muốn mình bình lặng nghĩ lại tất cả những gì đã xảy ra trong quá khứ.
Lại sắp ra trường rồi, tôi muốn mình có một lối sống mới và phù hợp hơn. Tôi không thể lúc nào cũng thức thật khuya và dậy thật muộn được, hay tôi cũng không thể rong ruổi chém gió rượu say khắp nơi như trước đây. Tự thân, tôi thấy mình cần có một sự thay đổi. Nhưng nhiều hơn, tôi biết mình cần có một hoàn cảnh để đổi thay.
Ai biết đâu? Những suy nghĩ ấy, tôi nén lại trong lòng thật lâu để chờ đợi một ngày ra đi trong quên lãng. Tôi không muốn mình xuất hiện trong những câu chuyện của bọn nhóc như một sự tiếc nuối. Để rồi tôi đợi chờ ngày ấy rồi cũng đến.
Hôm ấy  vừa về quê tiếp đạn xong, tôi lại vội vàng lên trường. Về quê nhanh, lên trường cũng vội vàng. Đường tối vắng, mưa phùn lất phất bay ngấm qua lớp áo dày, chạm xoa làn da tôi lạnh buốt. Chậm hành trình, hơn hai tiếng đồng hồ tôi mới dong xe lên tới xóm trọ. Khác hẳn với những gì tôi tưởng tượng, hôm nay xóm đông đủ và vui vẻ hơn nhiều. Nhưng lúc nào cũng vậy, niềm vui chỉ trọn vẹn  khi các cuộc vui trong xóm có sự góp mặt của tôi. Vậy nên lúc tiếng xe máy của tôi mới chỉ gầm gừ từ ngoài đầu ngõ, thì bọn nhóc đã ra hết ngoài cửa chào đón.

Khá ngạc nhiên, tôi cũng không hiểu sao tự nhiên mình lại được trông mong như vậy. Lần la câu chuyện tôi mới biết, thì ra tối thằng em trong xóm khao học bổng. Ngạc nhiên hơn là mọi thứ đã được chuẩn bị đầy đủ, chứ không cần tôi đạo diễn như mọi dạo. Không vồn vã, bọn nhóc chào hỏi trêu đùa qua loa cùng tôi rồi chia nhau về phòng, để tôi đi ăn cơm. Trước khi đi, bọn nhóc vẫn không quên dặn tôi tối nhớ phải phát lệnh triệu tập. Nghe vậy, tôi cười xòa hào hứng, tôi đi về phòng cô em gái.

Thứ Hai, 2 tháng 12, 2013

Hiểu.






"Anh không trông mong bọn em sẽ đọc được mà trông chờ bọn em sẽ tự hiểu."

Chẳng biết từ khi nào tôi trở thành linh hồn của cái xóm trọ vui vẻ ấy. Tôi bá đạo, vui tươi và không bao giờ thiếu những câu chuyện cười, nếu bọn trẻ muốn nghe. Tôi vô tư đi bên những cãi vã của chúng, gắn liền những rạn nứt chúng gây ra... Biết không? Tôi vui thầm vì niềm vui do mình tạo ra.

Tôi biết chúng thích vui vẻ, nhưng khi không có tôi, chúng lại đi khép niềm vui ấy lại và bước theo lối sống của riêng chúng.

Hay đâu? Chúng không biết rằng tôi cũng thích sống theo lối sống của riêng mình.

Tôi thích trầm lặng và yên ả, tôi thích khép mình trong một căn phòng nhỏ với những giấc ngủ kéo dài. Tôi chán ghét ồn ào, náo nhiệt...

Để rồi, khi tôi lên tiếng muốn rời xóm trọ, chúng buồn rầu và thay nhau níu kéo tôi. Được hay không? Khi tôi muốn tìm về chính mình.

Chúng không làm được... Nhưng tôi vẫn ở lại xóm trọ. Tôi nói tôi sẽ ở lại và tôi sẽ là chính tôi. Thế đó, bọn nhóc vui vì tôi ở lại.

Nhưng bọn nhóc không nghĩ rằng: Khi tôi tìm về chính mình thì sự trầm lặng tôi đeo lại, lại nhiều tới vậy. Không một nụ cười hay có chăng là nhợt nhạt. Những câu nói hài hước tôi nói ra nhưng mặt lại chẳng có gì thay đổi.

Cả buổi chiều, chúng ngồi nghĩ cách làm cho tôi cười... Chúng nghĩ rằng chẳng mấy tý là tôi lại như trước. Nhưng không, gáo nước lạnh cho những suy nghĩ ấy. Chúng chột dạ vì không ngờ tôi đã sống giả tạo lâu tới vậy. Lại ưu tư, chúng ngồi ngầm nghĩ nhiều khoảng dài để hiểu tôi. Và rồi, tất cả là vô vọng.

Từ đó, nghiễm nhiên, xóm trọ tắt đi những tiếng cười vui vẻ. Để rồi một câu nói phản ánh được nói ra.

- Anh Giới cười thì cả xóm vui, anh Giới buồn thì cả xóm buồn, anh hờ hững thì cả xóm hững hờ.

Nhưng chẳng quan tâm đến câu nói ấy, khi tôi mang tâm hồn bá đạo, tôi chẳng hề để ý đến cái nhìn của nhân thế. Vậy thì lúc "hoàn lương" , sao tôi không cho mình được ích kỉ lấy một lần?

Mà đúng không? Ai mới là người ích kỉ nhất? Chúng sống là chính mình thì sao lại đi phá bĩnh tôi? Chúng thích vui nhưng sao không tạo lấy cho riêng mình? Để tôi được nhẹ lòng lấy một lần vì chúng, thay vì những quan tâm lo lắng cho chúng, thay vì ôm lấy những đêm trắng, nghĩ cách khuyên giải chúng đi đúng những con đường.

Cần gì đâu khi hút thuốc có thằng châm lửa. Cần gì đâu những cuối tuần phải có một đứa ở lại nấu cơm. Cần gì đâu những lần say ca nước để sẵn cửa...

Anh không cần đến những điều ấy hay cũng không cần bọn em làm anh vui. Cái anh cần là bọn em sống tình cảm với nhau, quên đi những cãi vã và tạo ra những niềm vui cho chính mình và mọi người.

Bọn em có còn nhớ lần đặt tên xóm không? Nào Liều, nào Bá Đạo hay cái gì đó kêu kêu, anh chẳng muốn nó kêu vang hay hoành tráng gì cả. Anh chỉ nghĩ: Nào xóm mình có thực có những cái đó để nhận đâu? Anh gạt hết tất thảy và lấy tên xóm là Đoàn Kết.

Đó! Điều ước của anh đó... Bình dị thôi nhưng thiết thực các em ạ... Anh muốn rồi mai này khi anh ra trường, xóm vẫn vui và luôn luôn Đoàn Kết như những ngày đã qua. Rồi lớp sau lại lớp sau nữa, cũng vẫn vui và Đoàn Kết như bây giờ. Hiểu cho anh.

Quý các em của anh cực kì.

Tiền bối.

Thứ Tư, 27 tháng 11, 2013

Phút bên lề.



Hai thằng bạn thân lâu ngày không gặp nhau, nói là lâu thì cũng chẳng phải, nhưng trong tình cảm, thời gian thường không được tính bằng những con số.

Ngồi bên vỉa hè lúc đèn đường đã rực sáng, chúng tôi không có nhiều thời gian cho những câu chuyện lòng vòng.

Khác với mọi khi, nay người mở câu chuyện lại là thằng bạn. Cũng không khác với mọi lần là bao, lại loanh quanh chuyện học hành năm cuối và mấy câu chuyện bên lề lúc đi làm thêm.

Phong sương nhuộm trắng cả mái tóc, ánh đèn heo hắt dán lên khuôn mặt nó mờ nhạt. Bắt được ánh mắt đó, nó vuốt mái tóc mỉm cười nhìn tôi giải trình.

_ Sơn đấy! Không phải tóc tao bạc đâu… Cũng có nhưng không đến mức đấy đâu…

Gỡ gỡ mấy bụi sơn vương trên làn tóc, nó tiếp tục.

_ Mấy hôm nay đi làm sơn suốt, sạch rồi lại bẩn, bẩn rồi lại sạch. Vài lần bẩn sạch rồi cũng mặc.

Tôi mỉm cười gật đầu nhìn nó tỏ vẻ đã hiểu. Rút một điếu thuốc châm lửa chậm chạp, tôi hút một hơi rồi hỏi vẻ quan tâm.

_ Dạo này mày làm ở đâu rồi? Công việc cũng đều chứ?

Thổi cốc nước chè còn đang nóng, nó lắc đầu minh họa.

_ Vẫn vậy thôi! Đi làm cho nhiều nhà thấy bọn nó giàu thật, nhìn đâu cũng chỉ thấy tiền.

Lại tiền! Tôi cười thành tiếng đưa mắt nhìn dòng người vồn vã trên lòng đường vẻ chấp nhận.

_ Trời sinh người có kẻ không, đua tranh làm gì…

Tôi biết nó đang nghe tôi nói nhưng lại chẳng mấy bận tâm, có lẽ nó còn hiểu suy nghĩ của tôi hơn chính bản thân tôi hiểu về mình. Nó lại tiếp tục câu chuyện về những ngày đi làm của mình.

_ Đi làm ở nhà lão nhà giàu, nhà lão toàn đồ cổ, làm mà không may va quệt vào là vỡ mồm. Mẹ… Khoai mà chẳng bở tí nào!

Đưa ánh mắt nhìn tôi cười cười, nó tiếp tục.

_ Nhớ hôm trước tao đi bả sơn trần, không may nó bay bay một tý sơn vào cái đĩa hoa quả bên dưới. Mẹ… Mụ chủ nhà bảo là: “Bẩn rồi… bẩn rồi… bỏ đi.” Mẹ… Phải mình thì phủi phủi cái là ăn tốt. Cùng lắm là nhúng nước rửa cái là xong đúng không? Ịt mịa… Nghe con chủ nhà ton hót với con gà giúp việc mà hài vãi luôn…

Nghe tới đây mà tôi cũng thấy buồn cười. Không hẳn là riêng bởi câu chuyện, nhưng cách nó kể chuyện và giọng điệu cũng rất thu hút và phù hợp.

Sạch thì ai mà chẳng muốn, người giàu ít chạm bẩn thì họ truy cầu cái sạch cao hơn cũng là dễ hiểu. Cuộc sống tốt ai mà chẳng muốn kéo dài, ý này có lẽ đúng hơn so với cái bệnh thích sạch của người giàu.

Nhắc đến bệnh tật, lần la câu chuyện, hồi sau thằng bạn lại tiếp tục.

_ Hồi trước tao đi làm, gặp thằng béo đéo chịu được. Kiểu nhà giàu ăn ngon mà lười hoạt động mà! Nó nặng 168kg… Mày biết cái ghế dựa mà mấy nhà hay ngồi đấy… Mình ngồi thì lọt thỏm mà nó ngồi còn đang chật… Phét… Cái đùi nó phải đúng gấp ba lần cái đùi tao, nhìn hài địt tả được.

Vừa kể nó vừa làm mấy động tác mô tả làm tôi choáng váng mấy tập, nhưng nhiều hơn có lẽ vẫn là buồn cười. Rồi như để lấy dẫn chứng cụ thể hơn, nó tiếp tục lấy dẫn chứng.

_ Cái hôm đấy lúc giải lao, nó cứ đi đi lại lại gần đấy làm bọn tao buồn cười gần chết. Về sau không nhịn được mấy thằng chỉ mặt cười thành tiếng luôn, ra cái chuyện là mặt mấy thằng dính sơn buồn cười không chịu được. Nhưng có phải đâu, nhìn thằng béo hài không chịu được.

Hai thằng truyện trò lại bỏ ra cười với nhau. Lâu sau khi trời đã khá khuya, bọn tôi đứng lên chia tay nhau về. Sinh viên nghèo mà tranh nhau trả tiền mấy ly nước, lý do lại là trờ biển ta đây. Nhưng rồi tất thảy cũng đâu vào đấy, bước cùng nhau giữa phồn hoa đô thị, bước cùng nhau với nụ cười tươi tắn, bước cùng nhau vào ngõ nhỏ quen mùi ẩm thấp.

Giàu sang mà chi, giàu sang mà gì? Ta cần gì đài trang nhung lụa, ta cần gì lụa là cao sang? Ta muốn thấy chân tình giữa muôn ngàn sôi nổi… Không sang giàu thân quấn lẫn
yêu ma.
 
Ngày 29 tháng 10 năm 2013.

Mệnh.



Hôm nào cũng vậy, sáng nào mẹ nó cũng gọi nó dậy thật sớm để nó chuẩn bị đi học. Trường gần nhà nhưng vì lo lắng cho nó, mẹ nó cũng bỏ chút thời gian đưa nó tới trường. Tại sao không phải là bố nó mà luôn là mẹ nó? Dẫu rằng ông luôn sẵn sàng đưa nó đến trường mỗi ngày. Lý do? Vì nó sợ mình sẽ bị bạn bè trêu trọc. 

Gánh thật nhiều vất vả trong cuộc sống, lam lũ một mình nuôi con sau khi bị người vợ trước bỏ, bố nó trông thật già và khan khổ. Lúc lấy mẹ nó, ông trông cũng đã thật tiều tuỵ. Trong khi thời ấy, mẹ nó lại xinh đẹp, hiền lành có tiếng trong vùng, với bao bao đám ngấp nghé mong được chung thân. Cũng vì vậy, những người thừa hơi luôn mang đề tài này ra để bàn luận. Vốn hiền lành, bố nó cũng chỉ cười trừ trước những lời đàm luận như vậy.

Nhưng nó! Ít tuổi, lại chẳng mấy hiểu những gì đã xảy ra với ông. Trước những lời đàm luận, trêu trọc của bạn bè và những người xung quanh, nó ngại ngùng và không muốn đi cùng ông đến trường hay những nơi đông người.

Hôm nay cũng vậy, bận bán hàng nên mẹ nó không thể đưa nó đến trường được. Thoáng bắt được một chút ánh mắt mẹ quay sang nhìn qua bố nó, nó dậm chân cau mặt đòi bằng được mẹ nó đưa đi. Nó nào biết đâu, nét buồn rầu trên khuôn mặt bố nó khẽ lập lờ sau nụ cười chát đắng.

Nhì nhằng một hồi, mẹ nó như muốn phát cáu lên rồi, còn bố nó thì đã tránh đi từ lâu. Khó chịu nhìn qua dãy nhà trọ bên cạnh, bỗng mẹ nó nhìn về phía tôi mỉm cười như tìm được sự giải thoát. Biết mình không tránh khỏi lời nhờ vả, tôi chủ động lên tiếng vọng qua hàng rào:

- Thôi cô để cháu đưa nó đi học cho.

Rồi liếc qua phía nó, tôi hất cằm gọi:

- Nhóc con! Qua đây xem nào!

Cô chủ xóm trọ nhìn tôi xã giao, khách sao:

- Ừ! Cô bận quá! Giúp cô với nhá!

Mặt thằng nhóc phụng phịu, xưng xỉa như vẻ không phục. Nhưng nhìn thấy cái vẻ kiêu đời cười khẩy khinh thường của tôi, nó ngoan ngoãn xách cặp lách qua bờ rào tiến về phía tôi ngồi. Nó biết những lúc như vậy, tính khí của tôi chẳng hiền lành một chút nào. Và như biết trước còn sớm thời gian, tôi bắt nó ngồi ngắm cảnh sáng với mình.

Khi nắng đã lên khá đẹp, mặc chiếc xe đạp cuối hành lang mà cô chủ chỉ, tôi dẫn nó đi bộ tới trường. Quần đùi áo cụt cánh trong tiết trời xe lạnh, tôi ngông nghênh huýt sáo bước trên đường mặc sự khó chịu của nó. Khi đi ngang qua nhà chị hàng xóm, bắt gặp chị dắt xe chuẩn bị đưa con đi học, tôi bỏ đi phong thái cũ thay thế bằng nét mặt hiền hoà. Tôi lên tiếng:

- Em chào chị! Chị đưa nhóc đi học ạ?

Chị quay sang nhìn tôi, cười mỉm đáp lời:

- Ừ! Em đưa Hiếu đi học à?

Tôi nhẹ nhàng gật đầu trả lời chị:

- Dạ vâng! Hiếu ơi! Chào cô đi em!

Thằng em khó chịu như tôi vừa làm một việc thừa hơi. Nhưng rồi nó vẫn lên tiếng:

- Cháu chào cô ạ!

Chị lên tiếng trả lời nó, nói đoạn chị quay đầu sang bé Vân bên cạnh khẽ gật đầu nhắc nhở. Như hiểu ý mẹ nó, bé Vân khoanh cánh cất tiếng chào to:

- Con chào chú! Em chào anh Hiếu!

Khẽ gật đầu hài lòng, tôi quay sang nhìn chị xin phép:

- Thôi em dẫn Hiếu đi trước chị ạ! Chị đi sau nhé!

Trước khi đi, tôi nhìn qua phía bé Vân cười nhẹ rồi bước đi. Tôi biết bé đã mất cha từ hai năm trước do tai nạn. Tôi không biết bây giờ bé có mong muốn có một người cha không. Nếu bây giờ không có thì tương lai liệu có có không? Vẫn biết cuộc sống thật khắc nhưng sao nó nhẫn tâm với cả trẻ thơ vậy?

Nhìn thằng nhóc con đi bên cạnh mà lòng tôi thấy chán nản. Nó có hiểu những việc tôi làm không nhỉ? Làm sao nó hiểu được. Mình có ngu ngốc đi làm những việc thừa thãi không nhỉ? Nhưng nếu không làm thì biết bao giờ tôi mới thấy được kết quả.

Đưa nó tới trường xong, trên đường về, bắt gặp một thằng bé ăn xin lay lắt bên lề đường gần nghĩa trang. Trong lòng tôi thấy thật nặng. Làm việc mà mình chưa bao giờ làm, tôi mua một chiếc bánh bao đưa về phía nó. Tôi thầm hỏi trong lòng:

- Rồi nó sẽ ra sao?

- Nếu nó có một người cha tốt thì sẽ thế nào?

- Có độc ác quá nếu như mình đấu tranh trong lòng xem có nên mua cho nó một cái bánh không nhỉ?

Và rồi lại một câu nói như phủi đi tất cả. Tôi thì thào:

- Mệnh!

" Còn bạn! Bạn nghĩ sao? "

Phản Đòn.


Xóm trọ buổi trưa trống vắng đến tận cùng. Khói thuốc thoảng đưa mờ mịt như để tô thêm cái oi bức, nóng nực cho tiết trời đầu hạ. Tôi ngồi trước hiên xóm mà thấy ngột ngạt từ cảm xúc đến tâm hồn. Cái cảm giác như muốn ngất đi cùng sự lu mờ của suy nghĩ. Tôi tự cười một mình đến mấy lần như người điên, hòng đánh lừa sự uể oải của thân xác nhưng không thành.

Bên cạnh cách mấy mét, cô bé cùng xóm trọ cũng đang ngồi ủ rũ giống tôi. Có khác đi chăng nữa, cũng chỉ là cái điệu bộ khò khè như chó thở của nó. Chập chững biết yêu, nó không biết làm mấy cái điệu bộ dễ nhìn như chúng bạn cùng tuổi. Dẫu vậy nhưng tôi cũng chẳng muốn cười hay trêu trọc nó như mọi dạo. Nguyên nhân cũng tại cái oi bức của thời tiết.

Thế mà trong cái hoàn cảnh tâm hồn bị đốt cháy bởi khí trời ấy, tôi cứ tưởng trong xóm trọ hai đứa tôi đã là bi ai lắm rồi. Nhưng nào ngờ kẻ đến sau bọn tôi còn "đại ai" gấp nhiều lần. Nói ra tất cả cũng tại kiếp học hành.

Số là chiều nay phải đi học, nên thằng em đang ở quê phải lên xóm trọ gấp để ra trường. Nhìn thằng nhóc nhễ nhại mồ hôi từ ngọn tóc đến gót chân, mà tôi cũng thấy phát ngất trong lòng. Nếu ai nhìn nó mà tinh mắt, sẽ nhận ra là răng nó còn dính một ít rau do ăn cơm vội ở nhà. Nhìn nó thì khổ sở là thế đấy, nhưng đau nhất lại không phải là ở đấy. Cái đau của nó là ở chỗ bị anh em bán đứng.

Nó là thế này! Chiều tối hôm trước, lúc trời mới chỉ len tối, thằng em về xóm trọ với tâm hồn dào dạt vì được kết thúc tuần học sớm. Nó bô bô trên miệng.

_ Hỏi lớp trưởng với mấy thằng bạn xem mai có đi học không? Nó bảo nghỉ thì mình về quê thôi!

Kể lể một hồi xong, nó ngông nghênh rôm rả đi chào tạm biệt mọi người rồi vác ba lô về quê. Củ chuối là sau đoạn chào về, nó còn diễn lại phong cách lịch sự theo kiểu nhã nhặn của tôi.

_ Thôi em về nhá! Chúc mọi người có những ngày cuối tuần vui vẻ và hạnh phúc bên cạnh người mình thương yêu. Mà nhớ nhé! Hãy chào và hẹn gặp lại tôi vào tuần sau.

Tôi thật không biết lúc mình nói câu này, thì mọi người nghe và nhìn thấy sẽ có cảm giác như thế nào. Nhưng nhìn thằng em diễn mà tôi chỉ muốn cười ồ lên. Nói chuyện thì cũng phải xem xét hoàn cảnh là đã đành. Còn ở đây, nó mang sự nhã nhặn của câu nói ghép vào thân hình một thằng gầy nhom, áo cụt cánh xanh nhơ nhớp mồ hôi của vội vàng. Chưa kể cái kiểu tay vác ba lô chân tạo hình. Nếu hình dung một thằng chất bụi, bất cần thì tôi thấy nó sáng tạo cũng khá hợp lý.

Pha hài thì diễn đạt là thế nhưng nhìn chung là ở đây tôi muốn nhấn mạnh đoạn hẹn gặp lại kia. Tôi nhớ không nhầm thì hôm nay mới chỉ là thứ 5 thôi mà! Nào đã sang tuần đâu!

Trưa nay lúc nó lên xóm, tôi cũng định là lôi đoạn này ra chặt chém thằng nhóc tý cho vui, nhưng thấy nó tất bật quá tôi cũng không đành lòng. Hỏi ra thì mới biết là nó bị lừa. Đúng lịch thì chiều nay lớp nó phải học nhưng bọn bạn lại báo cho nó là được nghỉ. Lúc gần trưa bọn bạn mới nhắn lại bảo trêu đùa rồi nhắn nó lên học.

Tôi không hiểu nó nghĩ cái gì trong đầu và bọn bạn nó có suy nghĩ như thế nào? Nhưng tôi cũng chán nản vì quyết định lên trường của thằng em. Tôi hỏi nó:

_ Biết bọn nó lừa vậy mày còn lên đây làm gì?

_ Em lên học mà!

_ Vậy là mày chấp nhận để bị lừa toàn diện à?

_ Đâu có! Học vẫn phải đi chứ anh!

_ Mày nhầm! Sống là phải theo nguyên tắc của riêng mình chứ đừng có đi theo kịch bản của thằng khác mày hiểu không? Cuộc sống là một ván cờ, mày có thể làm chủ một bàn cờ với bao thằng khác là quân cờ. Nhưng mày cũng có thể chỉ là một quân cờ của thằng khác. Tất cả chỉ là xoay vòng thôi! Nhưng!!! Mày phải cho họ một cái giá để họ có thể nhấc được mày lên và đặt xuống chứ!

_ Là sao? Anh nói rõ hơn đi! Em sắp phải ra trường rồi! Anh nói cái gì đơn giản thì em mới hiểu được chứ! Khó hiểu bỏ cụ đi được!

_ Tao xin mày! Tao không nói đơn giản hơn được nữa đâu! Mày ra trường gấp để làm cái gì mới được chứ! Học được mốc chữ nào đâu mà ra. Cứ ngồi xuống mà nghĩ lại mấy câu anh vừa nói đi.

Thằng em nghe vậy nhưng vẫn vội vàng đứng dậy trực chạy ra phía ngoài cổng. Nhưng vừa đứng lên, nó đã bị tôi ép ngồi xuống. Không làm được gì, nó trình bày này kia nhưng vẫn bị tôi bắt ngồi xuống. Nhìn nét mặt khó chịu, cau có, méo mó của nó mà tôi chỉ ngáp ngáp vài cái coi như không có gì. Dần dần, sắc mặt của nó cũng dần trùng xuống. Rồi nó lại im lặng đăm chiêu suy nghĩ một hồi.

Nhưng càng về sau, cái nét đăm chiêu ấy lại càng trở nên khó coi hơn. Tôi biết nó đã hiểu những gì tôi nói, nhưng khó là nó vẫn chưa tìm ra được giải pháp. Tôi vẫn yên lặng chờ đợi để xem sự kiên nhẫn của nó. Nhưng đáng tiếc, nó không có được sự kiên nhẫn như tôi nghĩ hay có thể nói là nó quá vội vàng. Nó lên tiếng nhìn tôi.

_ Bây giờ em phải làm sao anh?

_ Giờ thì nghỉ học chứ còn làm sao nữa! Chiều rồi hãy ra!

_ Vậy làm sao mà được anh? Vào muộn ít thì còn được chứ chiều làm gì cô cho vào lớp?

_ Tao không hiểu bao nhiêu thằng chơi với tao, thằng nào cũng bảo tao thật thà mà mày còn thật thà hơn tao à? Hay là mày đần chứ đéo phải thật thà? Chuột cụ thì mày cứ vào lớp mà trình bày đúng nguyên văn đầu đuôi tao xem nào! Xem cô có cho mày vào lớp không! Mẹ mày chứ! Lớp trưởng lớp tao gặp tao còn phải xưng anh gọi em với tao, mà mày thì làm chó để nó trêu vậy à?

_ Được rồi! Em cay rồi đấy! Anh cứ để yên em chơi vụ này! Mà anh ơi! Lỡ như vẫn không được thì sao?

_ Ôi...zòi…oi… Tao nói nhá! Lần sau nếu có ra đường ý mà! Đừng có mà nói mày là đệ anh nhá! Sao tao lại có thằng đệ chán như mày chứ? Hầy…. Mày cứ như thế này cho tao.

"Dạ thưa cô cho em vào lớp ạ!"




Lúc này cô sẽ à ơi này lọ thì mày cứ để cho cô nói chán đi. Khi nào cô nói hết rồi thì mày trình bày cho anh.

Dạ! Thưa cô! Trường mình báo lịch cho lớp trưởng mà lớp trưởng báo cho em là hôm nay được nghỉ. Em cũng hỏi mấy bạn cùng lớp nhưng các bạn lại trêu em là được nghỉ. Mãi trưa em mới biết là học chiều nên giờ em mới lên được. Em không biết là em ăn ở có mất lòng cô và các bạn không mà các bạn lại đối xử với em như vậy. Thôi giờ lỡ rồi, em xin phép cô cho em vào lớp để em được học tiếp số thời gian còn lại ạ!"

Mày cứ chơi vậy cho anh! Nhớ là đoạn đầu thì mất lòng cô và các bạn hay không, còn đoạn sau thì chỉ có các bạn đối xử thôi nhá! Thêm chữ cô vào đoạn sau thì chết cmm.

_ Anh ơ! Như vậy có cùn quá không anh! Mà cái kiểu văn vẻ trình bày đấy em không nói được đâu!

_ Không nói cũng phải nói! Thành bại tại thiên mà hối hận tại nhân. Lúc bị cô đuổi về thì đừng có mà hối hận vì mày không nói nhá! Nếu như mày nói vậy mà không được thì đích thân anh sẽ viết đơn lên vả thẳng vào mặt thằng Hiệu Trưởng cho mày!

_ Ối zời! Anh chơi khó thế!

_ Tao nói thật đâu mà! Sống như mày thì chỉ để cho thằng khác nó bắt nạt thôi! Nó mềm thì mình rắn mà nó rắn thì mình chơi! Muỗi đốt không vỗ còn đợi nó dùng vồ nó đập mình à? Nó chơi nhỏ mày cứ xé ra thật to cho anh. Vậy bọn nó mới nghĩ là: " Thằng này vụ vớ vẩn mà nó làm căng thế, sau lỡ có làm gì nó mà làm nặng tay tý không biết nó sẽ làm gì nữa!" . Hịt me… Đéo nói nhiều nữa, tao đi ngủ đây! Kệ mày! Thích sao thì sao. Nghe tao thì sống không nghe thì chết. Mà tao lừa mày làm cái gì không biết nữa? Đúng là rỗi hơi quá hóa rửng rưng. Ối..ồ.y…ôy… Giấc ngủ của tôi…

P/s: Chiều về mình nghe thấy vụ: " Cuối giờ anh lớp trưởng ở lại gặp tôi!" Vãi lềnh! Mình nói kịch bản mạnh mẽ tý cho nó oách thôi mà thằng này chơi thật hả? Lần sau có gì mình phải nhớ giảm giảm đi mới được. Nhưng mà mình nói có sai đâu nhỉ? Ai đọc thấy chuẩn thì like hộ mình cái. Muộn giờ rồi! Mọi người soát lỗi hộ mình nha!

Ngày 19 tháng 4 năm 2013.