Thứ Sáu, 28 tháng 2, 2014

LÀ ANH THƯƠNG EM

LÀ ANH THƯƠNG EM
- Iris Cao -

Em có biết ngay tại thời khắc nhìn thấy em, anh đã nghe tim mình ngừng đập. Và rồi sau tất cả những suy nghĩ vụt qua, anh lại chẳng biết mình là ai giữa bộn bề đời em.

Có ai đó ngoài kia đang nói gì về tình yêu.
Với riêng anh, tình yêu đôi khi lại chẳng dừng chân cùng một lúc ở hai người, thế thì có gì phải đớn đau!
Tình yêu đôi khi lại chẳng là nụ cười nơi cuối con đường, thế thì có gì phải xót xa!
Tình yêu đôi khi lại chẳng mang theo say đắm như trong tiểu thuyết, thế thì có gì phải hoài công!
Tình yêu đôi khi lại chẳng như một sợi dây trói thắt tim người này, buộc lòng người kia.
Tình yêu mang theo cùng một lúc niềm hạnh phúc tột cùng kèm theo mùi vị của ghen tuông rồi không quên hướm lên một chút hơi hám phản bội.
Tình yêu không hứa về một con đường dài.
Tình yêu là sự sỡ hữu, là ích kỉ, là mong muốn thuộc về nhau.
Tình yêu là trải nghiệm rộng lớn về nước mắt, sự thất vọng và những nỗi đau.
Tình yêu là sự hòa quyện giữa hai cá thể riêng biệt nhưng sẽ chẳng ai nói gì nhiều về ngày mai.
Sống trên cuộc đời này, biết không em, đến sỏi đá cũng cần có nhau.
Vậy nên, anh không yêu em, mà là, anh thương em.

Ngay như khi anh viết cho em chữ thương này, nó đã dài hơn rất nhiều so với chữ yêu vốn tưởng vĩnh cửu.
Tình thương vượt qua ranh giới của tình yêu.
Thương không đòi hỏi về sự chiếm hữu.
Thương không thiết tha gì về danh phận nơi bộn bề cuộc đời người còn lại.
Thương không lấy sự ích kỉ để đong đếm. Mà đơn giản chỉ là nụ cười người này là hạnh phúc của người kia.
Thương không quan tâm đến con đường dài hay ngắn, chỉ cần đứng bên nhau thôi, hạnh phúc cũng đủ đầy.
Thương là thứ vô hình giá trị nhất anh có thể dành riêng cho em.

Để khi em khóc, luôn có anh kề bên.
Để khi em nghĩ cả thế giới quay lưng lại với mình, anh sẽ đưa em về.
Để khi mọi giá trị vật chất quay cuồng, anh nhận mình là tinh thần của em.
Và để khi em yêu một người khác, anh vẫn sẽ sống cuộc sống của anh.
Và thương em nguyên vẹn như vậy .

Lạc

Thứ Năm, 27 tháng 2, 2014

TẠI EM LÀM ANH MẤT NGỦ

TẠI EM LÀM ANH MẤT NGỦ



Khi họ mới kết hôn, cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, thậm chí trong nhà đến cái tivi cũng không có, nhưng cô không bao giờ hối tiếc vì đã lấy anh. Sau một ngày làm việc mệt mỏi, giây phút cô cảm thấy hạnh phúc nhất là mỗi buổi tối khi đi ngủ được nằm gọn trong vòng tay anh, gối đầu lên bờ vai vững chãi của anh. Có lẽ vì vòng tay anh vỗ về, cũng có lẽ vì mệt nên cô thường ngủ rất ngon lành. Mỗi buổi tối, khi anh bắt đầu thì thầm kể chuyện cho cô nghe thì cũng là lúc cô chìm sâu vào giấc ngủ. Cho nên chưa bao giờ cô nghe trọn vẹn một câu chuyện anh kể.

Còn anh thì ngược lại. Mỗi sáng khi thức dậy cô đều thấy hai mắt anh đỏ ngầu, sắc mặt nhợt nhạt, dường như cả đêm anh không hề ngủ được. Cô hỏi anh có phải bị mất ngủ thì anh chỉ cười lắc đầu nói:" Không! Anh vẫn ngủ rất tốt". Khi ấy cô lại nũng nịu véo nhẹ tai anh giả bộ giận dỗi: " Có phải nhân lúc em ngủ say lại lẽn ra ngoài với cô nào khác phải không?" Rồi cả hai bọn họ đều bật cười, khuôn mặt tràn ngập hạnh phúc!

Cô là nhân viên soát vé trên xe buýt, còn anh chính là tài xế trên chiếc xe đó. Có lẽ vì ngày ngày cùng làm việc với nhau nên anh và cô dần yêu thương tự lúc nào. Nhưng đối với một người lái xe mà nói, việc mất ngủ là một điều vô cùng nguy hiểm. Có những lúc đang đợi khách, cô thấy anh tranh thủ ngục đầu xuống tay lái ngủ ngon lành. Cô không nỡ gọi anh dậy, nhưng lại không thể không gọi anh. Bởi vì cô không thể để hành khách cùng cô đợi đến lúc anh tỉnh dậy.

Cô nghĩ anh bị bệnh mất ngủ nên ngược xuôi khắp nơi tìm mọi cách chữa bệnh cho anh. Nào là mua gối mát xa, dùng nước nóng ngâm chân cho anh trước khi đi ngủ, rồi mua sữa cho anh uống hàng tối. Anh đều ngoan ngoãn nghe theo chỉ dẫn của cô, dường như muốn an ủi cô vậy. Nhưng tất cả mọi cách đều vô tác dụng. Mỗi buổi sáng khi cô tỉnh dậy, anh đã dậy từ lúc nào chuẩn bị xong đồ ăn sáng cho hai người. Và hai quầng mắt anh vẫn ngày một thâm hơn, sâu hơn. Trông anh ngày càng mệt mỏi tiều tụy.

Cứ thế cô dần quen với việc mất ngủ của anh, quen với những cái ngáp dài trên đường, quen với việc ngủ gục trên tay lái của anh. Cô cũng chuyển chổ thu vé của mình ngay sát bên ghế anh ngồi, để có thể kịp thời nhắc nhở mỗi khi anh sao nhãng, dù cô biết vốn dĩ anh là người lái xe vô cùng cẩn thận.

Một đêm, cô mơ một cơn mơ ác mộng, cô cứ thế gào khóc trong mơ, cho đến lúc anh gọi cô tỉnh dậy. tỉnh dậy rồi cô vẫn khóc. Anh nhè nhẹ vỗ lên lưng cô như một đứa trẻ không ngừng an ủi:" Ngoan nào, ngoan nào...Có anh ở đây rồi!" Cứ như vậy cho đến khi cô dần chìm vào giấc ngủ.....

Dịp Quốc khánh, em gái cô đến chơi. Buổi tối cô em nháy mắt tinh nghịch nói với anh:" Anh rể! Hôm nay nhường chị ngủ với em một đêm nhé!". Anh đỏ bừng mặt bẽn lẽn cười hiền lành. Giữa đêm đang say giấc bất giác cô bị cô em lay mạnh gọi dậy:" Chị! Sao mới ngủ lại nói mê rồi?" Cô lơ mơ không hiểu lại xoay mình chìm vào giấc ngủ. Được một lúc cô em gái lại hốt hoảng lay cô tỉnh dậy. Cô bực bội gắt lên:" Em làm sao thế? Có để chị ngủ yên không?" Cô em gái cũng phụng nhịu giận dỗi:" Em đang ngủ, chị cứ vừa gào, vừa khóc ầm ĩ như thế sao mà em ngủ được". Câu nói của em gái khiến cô choàng tỉnh giấc. Cô ngơ ngác nhìn em hỏi:" Sao vậy? Chị lại nói mê à? Sao chị không biết nhỉ?" Em gái cô lắc đầu khó hiểu " Lạ thật! Sao chị kết hôn bao lâu rồi mà anh ấy không biết chị nói mê sao? Thế anh ấy vẫn ngủ ngon được à?"

Cô ngẩn người sực tỉnh rồi đột ngột nhảy phắt xuống giường chạy vào phòng khách nơi anh đang ngủ. Cô rón rén lại gần anh, hơi thở anh đều đều nhịp nhàng, trông anh ngủ ngon lành như một đứa trẻ.

Hóa ra là vậy! Hóa ra không phải anh bị mất ngủ, mà là hằng đêm tiếng nói mê của cô đã khiến anh không thể nào ngủ được. Nước mắt cô cứ thế rơi lã chã. Đúng vậy. Từ nhỏ cô đã có tật nói mê sảng trong lúc ngủ. Vì vậy ở nhà cứ giữa đêm cô lại bị mẹ và em gái gọi dậy vì không ngủ được. Hồi học đại học ngủ trong ký túc xá cô cũng làm các bạn ngủ cùng phòng nhiều phen hoảng sợ. Cho đến khi lấy anh, cô luôn được ngủ rất ngon lành. Cô nghĩ rằng có lẽ mình đã bỏ được tật xấu ấy. Hóa ra không phải vậy. Mọi thứ vẫn không hề thay đổi, có thay đổi đi chăng nữa chỉ là người nằm cạnh cô . Từ trước đến nay để cô được ngủ yên anh không bao giờ nỡ gọi cô tỉnh dậy. Chỉ duy nhất đêm hôm trước do thấy cô gào khóc quá anh mới lay cô thức giấc...

Nhìn thấy cô anh lo lắng hỏi:" Em sao vậy? Sao lại chạy sang đây?" Cô cứ thế ôm chặt lấy anh khóc. " Tại sao....tại sao buổi tối em hay nói mê mà anh không gọi em dậy?" Anh dịu dàng xoa đầu cô mỉm cười hiền hậu:" Ngốc ạ! Gọi em dậy làm gì chứ? Được thấy em ngủ là niềm vui lớn nhất của anh. Thấy em cười nói trong giấc mơ anh có thể biết em đang vui, thấy em kêu khóc, anh biết em đang hoảng sợ, anh càng nghĩ anh phải luôn bên ở bên em...Bởi vì anh yêu em nên anh muốn mơ những giấc mơ của em, vui với giấc mơ của em, buồn với giấc mơ của em...Điều đó không phải là rất lãng mạn sao?

Cô hạnh phúc vùi đầu vào lòng anh bật khóc.....

Những hình ảnh tuyệt đẹp về Hạ Long

Được thiên nhiên trù phú cho những vẻ đẹp nên thơ chữ tình Vịnh Hạ Long chính là nơi mà cả dân tộc Việt Nam luôn lấy làm tự hào và được bình chọn làm 7 kỳ quan trên thế giới đó là một điều đáng tự hào.
Để chiêm ngưỡng được vẻ đẹp của nơi đây thì bạn hãy đi du lịch Hạ Long cho chuyến đi của mình nhé.
Trước tiên bạn hãy xem những bức ảnh đẹp về thành phố Hạ Long để có thể thấy được tại sao Hạ Long lại trở thành một nơi được đánh giá cao như thế vậy.
 

Làn nước biển trong vắt xanh ngắt được người dân gìn giữ bảo vệ vô cùng sạch sẽ bạn sẽ có những không gian thoải mái khi đến với một bờ biển trong xanh và những cảnh đẹp do thiên nhiên ban tặng, một bàn tay tọa hóa đầy tài năng. 







Hình ảnh cho hệ sinh thái tự nhiên với rặng san hô tuyệt đẹp tại Hạ Long Bay.



Một chùm ảnh cưới tại kỳ quan thế giới này bạn nghĩ sao!



Hãy đến Hạ Long đê du lịch để có được những cảm nhận tốt nhất về nơi đây.

Hãy thay đổi mọi thứ bằng chính nỗ lực và niềm tin của mình

 Bạn có quyền đổ lỗi cho số phận vì không có được khởi đầu như ý nhưng đừng đổ lỗi cho nó vì cái kết không như mơ. Cuộc sống của bạn nằm ở trong tay bạn cũng giống như cây bút chì nằm trong tay người họa sĩ. Bạn muốn vẽ nó tròn thì nó tròn, bạn muốn vẽ nó vuông thì nó là vuông dù rằng nó chẳng thực vuông hay thực tròn như trong tưởng tượng nhưng nó cũng là hình hài mà chính tay bạn vẽ ra.

“Con người ta sớm muộn gì cũng nhận thấy rằng chính họ là người làm vườn cho tâm hồn và là đạo diễn cho cuộc đời họ”.

Lizzie Velasquez được coi là người phụ nữ xấu nhất hành tinh và khiếm thị một mắt. Cô bị người đời chê cười, miệt thị, ném đủ lời thô lỗ. Nhưng cô đã vượt qua tiếng cười độc ác và vươn lên để sống cuộc đời có ý nghĩa.


Cô ấy là đại diện cho sự tự tin và tích cực: "Hãy thay đổi mọi thứ bằng chính nỗ lực và niềm tin của mình" - Lizzie viết

Cô đã đạt được những mục tiêu mà cô mong muốn: Làm người thuyết trình, viết sách, tốt nghiệp cao đẳng và lập gia đình... Thông qua câu chuyện về cuộc đời mình, Lizzie muốn nhắn gửi thông điệp đến mọi người rằng “Hãy tự tin sống, vì bạn là người quyết định con người bạn, cuộc sống của bạn. Hãy lấy những lời chỉ trích làm bàn đạp để tiến lên và thành công”.

Không ai sinh ra có quyền lựa chọn số phận cho mình và chẳng nhiều người may mắn có cuộc sống cũng như vạch khởi đầu như ý. Nhưng chẳng lẽ vì vậy mà chúng ta bỏ cuộc và buông tay phó mặc cho số phận?

Bạn có quyền đổ lỗi cho số phận vì không có được khởi đầu như ý nhưng đừng đổ lỗi cho nó vì cái kết không như mơ. Cuộc sống của bạn nằm ở trong tay bạn cũng giống như cây bút chì nằm trong tay người họa sĩ. Bạn muốn vẽ nó tròn thì nó tròn, bạn muốn vẽ nó vuông thì nó là vuông dù rằng nó chẳng thực vuông hay thực tròn như trong tưởng tượng nhưng nó cũng là hình hài mà chính tay bạn vẽ ra.

Cuộc sống này chỉ có một lần vì vậy hãy nắm giữ và trân trọng dù nó không vẹn tròn và có phần méo mó, hãy dùng nghị lực và cố gắng khiến nó tốt đẹp hơn. Giêm A-len đã từng nói “Con người ta sớm muộn gì cũng nhận thấy rằng chính họ là người làm vườn cho tâm hồn và là đạo diễn cho cuộc đời họ”.

Thứ Tư, 26 tháng 2, 2014

[Truyện ngắn] YÊU LÀ PHẢI NÓI

[Truyện ngắn] YÊU LÀ PHẢI NÓI




Em là cô gái tôi quen từ khi còn là thằng nhóc con 4 tuổi.

Sinh nhật 1 tuổi, lúc làm lễ đoán tương lai, em bẻ gãy một ống xi ranh, vò nát một bông hoa, đập vỡ một cái chén, cắn nát một tấm hình, cuối cùng chọn một cây bút và một quyển sách.

3 tuổi, mẹ lần đầu tiên gửi em đến nhà trẻ, em lặng thinh vứt hết đống khăn cô mới gấp, kéo tóc bạn gái, còn dành cả đồ chơi…

4 tuổi, tôi vừa biết đi xe đạp đã chở em bon bon trên con đường làng hun hút, em đút chân vào vòng quay bánh xe đạp mà cười toe. Cũng tuổi đó, em nháo suốt một ngày và không cần đi học mẫu giáo, ở nhà cũng đọc được viết được một cách nhanh chóng.

Em 5 tuổi tôi 9 tuổi, vườn nhà em trồng nhiều cây, khá nhiều sâu, giữa trưa em trốn mẹ không ngủ, ra vườn bắt toàn bộ rồi xếp hàng phơi nắng, hại tôi qua chơi phải khóc thét chạy về.

Sinh nhật 6 tuổi, mẹ tặng em con búp bê mắt chớp xinh xắn, buổi sáng mua buổi chiều mẹ hứa không mua nữa vì em bẻ búp bê rồi vứt mỗi góc nhà một bộ phận…

7 tuổi, em giấu mẹ theo tôi học võ, bắt đầu đánh nhau với người ta, an ổn làm "đại ca" và cuộc sống trôi qua yên bình suốt những năm em học cấp 1.

Em 12 tuổi thì tôi vừa đậu trường chuyên của tỉnh, trong bữa tiệc ăn mừng em len lén kéo tôi vào góc nhà rồi hôn má tôi thật khẽ, tôi nghe tìm mình rộn ràng còn mặt đỏ rực trong khi em hồn nhiên cười khúc khích.

15 tuổi, em học trường chuyên xa nhà thì tôi cũng vào đại học. Lần đầu tiên em khóc khi chia tay tôi, cũng là lần đầu tiên tôi chọc được em mà nghe lòng mình nghẹn đắng.

Tuổi dậy thì của em không có tôi bên cạnh…

Rồi em đậu vào đại học – ngôi trường một thời tôi học cũng là lúc tôi tốt nghiệp rời trường, cuộc sống của 2 đứa cứ vòng vo đầy những cuộc đuổi bắt.

Có em trong đời đã trở thành hạnh phúc và thói quen của tôi, thế nhưng em lớn rồi, em tòn teng với một mớ quan hệ không tên.

Trời Đà Nẵng về đông, mưa không lớn nhưng lạnh buốt và tinh khôi, em đi cái xe đạp cũ rích mượn được của cô bạn cùng phòng chạy qua chỗ tôi ở trọ, đám bạn tôi chọc về quan hệ giữa hai người, em tỉnh bơ: “Chồng em, em đi thăm không được hả?” kết quả tôi lại khóc thét vì bao lời thiên hạ muốn chọc em đều chạy qua tôi.

Nghỉ hè tôi và em cùng nhau về quê, em vẫn thích chạy xe đạp vào những buổi chiều trong lành trên con đường làng hun hút, vẫn thích kéo diều chạy chân không trên những cánh đồng trơ gốc rạ, vẫn thích rủ tôi đi bẻ trộm ngô hay trộm trái cây, trộm xong thì la lớn lên để chó đuổi, tiếng cười của em giòn tan trong gió.

Em tôi luôn đầy sức sống.

Chúng tôi có hàng xóm mới, là một chàng trai hơn em 2 tuổi, cậu ấy có nụ cười tỏa nắng, thích nghe nhạc rock, thích chăm xương rồng, thích thổi Harmonica và thích em.

Em 18 tuổi, em thử nghe nhạc rock, trồng hoa ti gôn trước sân, mơ màng nghe tiếng Harmonica, em nói chuyện với cậu ấy dịu dàng và che miệng cười duyên dáng.

Mùa hè năm ấy, nụ cười của em đầy ngọt ngào còn tiếng sáo của tôi không hề vang lên. Tôi dần quen với việc có thêm một người mới trong cuộc sống của chúng tôi và cuộc sống vẫn cứ tiếp tục…



Khi em 20, em hồn nhiên với những câu chuyện mình kể, vẫn bên tôi bằng cách cãi nhau, bằng cách bắt nạt tôi, bằng những sở thích trái ngược và bằng cách im lặng, sự im lặng thấu hiểu lẫn nhau.

21 tuổi, em trốn mất dạng, không thèm nhìn mặt anh hàng xóm vì trời mưa còn bắt em dầm mưa, trong khi em đi xe đạp vội quá, tôi cầm áo mưa chạy bộ không kịp, trở về ốm một trận nặng mấy hôm liền không cầm nổi điện thoại sao hỏi thăm em đây? Em tôi vẫn còn trẻ con lắm.

Rồi em có bạn trai – là cậu bạn hơn em 2 tuổi, bạn trai em dịu dàng, thích đọc sách khi rảnh rỗi và thích chăm sóc em từng chút, nhìn em hạnh phúc trong niềm vui mới, tôi mỉm cười mà nghe lòng xót xa.

Cô gái nhỏ của tôi cuối cùng đã trưởng thành, em không thuộc về tôi.

Em hay hẹn tôi cà phê sáng, vô tư mang tôi theo trong những lần hò hẹn của mình, em háo thắng cãi nhau với tôi rồi để bạn trai mình dùng nụ cười dịu dàng hòa giải. Khi ấy tôi đã 25, đã trưởng thành nhưng vẫn cố cãi chỉ để thấy em của những ngày xưa cũ. Tôi hoài niệm những gì đã qua.

Quen nhau được vài tháng thì chia tay, em không buồn không khóc chỉ mời tôi ăn kem giữa mùa đông khá lạnh và hương hoa sữa nồng nàn, em tự nhiên giành lấy khăn quàng trên cổ tôi rồi tự quàng vào cổ mình, em cười rất nhẹ: “Người ta không chịu nổi tính tùy hứng của em”. Thế thôi, rồi em đứng giữa phố cười giòn tan trong màn bụi hoa sữa rơi lả tả trên những góc đường.

Có một ngày em nhắn tin hỏi tôi:

“Sao anh chưa có người yêu?”

Tôi đang đi công tác và dành kha khá thời gian suy ngẫm để trả lời câu hỏi này của em:

“Bởi vì em chưa có bạn trai”.

Em trả lời gần như lập tức:

“Ủa, em không có bạn trai và anh không có bạn gái thì liên quan gì đến nhau chứ?”

“Anh đùa thôi, vì anh chưa muốn yêu đương”, thực ra thì tôi đã xóa đi một đoạn tin nhắn sau khi do dự khá nhiều: “và vì muốn chờ đợi em, vì muốn chắc rằng em hạnh phúc”.

Em bỗng dưng phát cáu qua tin nhắn:

“Hừ, mà thôi, kệ xác anh, anh có bạn gái hay không chả liên quan gì đến em, đồ nhát gan”.

Tin nhắn đầy giận dữ, tôi không rõ vì sao em giận nhưng lại vô cùng hoảng hốt khi tiếng giọng nữ êm dịu thông báo “Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”, em lại trốn mất khỏi đời tôi.

Tôi trở về sau chuyến công tác dài, em mời tôi sinh nhật bằng bữa cơm em nấu, nhìn bánh sinh nhật có tên tôi mà lòng hân hoan đến khó tả. Em chúc mừng sinh nhật tôi bằng rượu, tôi dở khóc dở cười khi em say, thế nhưng việc không ngờ nhất là em bỗng níu áo tôi, tát mạnh vào má tôi rồi bật cười ha hả:

“Rốt cuộc anh xem em là gì vậy chứ, em làm nhiều chuyện như vậy, thậm chí còn có cả bạn trai để khiêu khích mà anh cũng không hề phản ứng, rốt cuộc thì anh có yêu em hay không?”

Tôi điếng người nhìn từng giọt nước mắt em lăn dài trên má, bỗng thấy mình ngây thơ một cách tội nghiệp, tự cho mình thông minh trong tình yêu luôn là những người ngu ngốc nhất, tôi ngu ngốc đến độ yêu em nhưng không nhận ra em cũng yêu mình.

Lau nhẹ những giọt nước lăn dài trên má, vuốt hàng mi dài đang say ngủ của em mà lòng thỏa mãn, tôi đã muốn nhảy cẫng lên để thông báo cho cả thế giới biết tình yêu cả đời của tôi đã được đền đáp nhưng em thì ngủ ngon rồi.



Tôi 32 tuổi, một sáng thức dậy, em quấn tôi để hỏi:

“Chồng ơi, chồng à, sao ngày đó chồng hay bị em bắt nạt vậy?”

Tôi nhéo chóp mũi em mà mỉm cười hạnh phúc:

“Ngốc quá, con trai chỉ để con gái bắt nạt khi cô ấy là người quan trọng trong lòng mà thôi”.

Sự càn quét của Google - Cách khắc phục

Các bạn có bị vấn đề trong việc Seo của mình trong những ngày gần đây không. Có một lý do mà không phải ai cũng biết. Ông trùm đã càn quét chỉ trong 1 đêm thật sự sốc và bất ngờ phải không nào.

Thông tin chính xác là ngày 25 – 02 – 2014 là ông trùm đã ban tặng một món quà cực kỳ bất ngờ đó là một con bão lớn mà sẽ đánh gục những chiến sỹ nào không đủ mạnh cụ thể đó là cộng đồng Webmaster. Nó đã tàn phá cộng đồng Việt một cách kinh khủng cuốn trôi đi những nỗ lực mà anh em đã cố gắng trong suốt thời gan qua. Và việc tìm kiếm trên Google đã thay đổi diện mạo mới.

Những website vi phạm sẽ bị loại bỏ càn quét một cách không thương tiếc. Những điều này đã được báo trước trong khoảng cách đây 2 tuần trở lại đây. Nếu như bạn thường xuyên sử dụng Google Analytics hay Master Tools bạn sẽ thấy có sự thay đổi diện mạo mới về giao diện. Điều đó là điềm báo cho cuộc cập nhật vào ngày 25/2 đã nói trên khiến mọi thứ đều thay đổi dân SEO lao đao.

Những thông tin có thể bạn biết hoặc không đó là vào tầm 3h sáng thì mọi thứ vẫn bình thương nhưng tới 6h sáng khi bạn check từ khóa, hay vào thứ hạng website thì tất cả đều bị tụt dốc không thể hãm phanh lại được điều đó cũng đồng nghĩa rằng những lượt visit khủng của site bị tụt giảm ít nhất là 10 lần và site đã bay một cách nhanh chóng, biến mất không còn dấu vết.

Giả sử từ khóa ve may bay di My của bạn một từ khóa quan trọng mà khách hàng đang cần đang chỗm chuệ trên Top 1 sáng bạn check vé máy bay đi Mỹ có dấu và không dấu và cùng hàng ngàn từ khóa khác như ve may bay di Uc, vé máy bay đi Hải Phòng......... thì ôi thôi nó đã bay mất xác và như một cú xốc nặng nề.

Tất cả đều có nguyên do của nó và liên kết những người cùng cảnh ngộ lại sẽ ra lý do.
Bạn thử vào Google Webmaster Tools -> Tác vụ thủ công bạn sẽ có thông báo:


+Thông báo:Trang web này cũng có thể không hoạt động trong kết quả của Google và dường như trang web đã vi phạm nguyên tắc quản trị trang web của Google.

+Nguyên nhân: Hoàn toàn là SPAM, các trang web này đường như sử dụng các kỹ thuật SPAM có tính công kích chẳng hạn như nội dung vụn vặt, che giấu, văn bản và nghĩa được tạo tự đồng từ các trang web khác hoặc vi phạm nghiêm trọng hoặc vi phạm nguyên tắc quản trị trang web của Google


Lý do trang web của bạn dính chưởng là vì đâu? Sau đây là câu trả lời cho bạn

Hầu hết những trang web bị dính vào vụ càn quét trên đều vi phạm thuật toán Penguin, thuật toán mà tôi đã trình bày ở bài trước. Nếu bạn chưa rõ bạn có thể xem bài thuật toán Google Peguin – Update để biết rõ hơn về cách phạt của nó. Nói chung thuật toán đánh mạnh vào yếu tố Backlink những liên kết xấu và những liên kết vớ đâu làm đó. Đây là lý do chung nhất.

Vấn đề vẫn đang còn tiếp diễn hãy thường xuyên cập nhật thông tin để có được cách xử lý tốt nhất cho mình.

Bài Hát Tiếng Anh Hay Nhất Mọi Thời Đại


 Trong list có những bài hát bất hủ của mọi thời đại!!

Chúc Các Bạn có những giây phút nghe nhạc vui vẻ nhé!!