Chị tôi con gái ven sông
Cái duyên lặn giữa mặn nồng phù sa
Đắng lòng mấy đợt lũ qua
Mấy lần chị hứng phong ba đất trời.
Chị tôi duyên phận ngậm ngùi
Mà sao trong vắt tiếng cười, lạ chưa.
Tin người tự xửa, tự xưa
Quên mình như thể là chưa có mình.
Chẳng mơ táo rụng sân đình
Chỉ mơ trăng sáng lung linh ngọc ngà
Chiếu chèo say hát í a
Đêm về ôm gối an hòa thơ hay.
Chị yêu vạt lúa, bờ khoai
Chẳng màng bể rộng sông dài người ơi
Chẳng mơ gặt hái xa xôi
Âm thầm gieo hạt ở nơi đất nghèo.
Đêm qua trăng bỗng trong veo
Sông nghiêng nước đổ
buông chèo
chị đi…
Thúy Hằng
Tiểu mục Văn thơ là bức ký họa thơ ca, tản văn, âm nhạc mà chuyên mục Văn hóa Thời báo Đại Kỷ Nguyên muốn dành tặng cho độc giả, để tìm về với nơi thuần khiết sâu thẳm nhất của chính mình, như một nốt lặng trầm quý giá trong bản nhạc cuộc sống thường nhật ồn ào, sôi động.
Xem thêm:
from Đại Kỷ Nguyên http://ift.tt/2fZxTCa
via máy cửa nhôm






0 nhận xét:
Đăng nhận xét